Một
thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, rừng Jetavana. Tại đấy, Thế Tôn dạy các
Tỷ-kheo: Có một pháp này, này các Tỷ-kheo, được tu tập, được làm cho
sung mãn, đưa đến nhất hướng, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí,
giác ngộ, Niết-bàn. Một pháp ấy là gì? Chính là niệm Phật.
Chính một pháp này, này các Tỷ-kheo, được tu tập, được làm cho sung mãn,
đưa đến nhất hướng, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí, giác ngộ,
Niết-bàn.
Có một pháp này, này các Tỷ-kheo, được tu tập, được
làm cho sung mãn, đưa đến nhất hướng, ly tham, đoạn diệt, an tịnh,
thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn. Một pháp ấy là gì? Chính là niệm Pháp…
niệm Tăng… niệm Giới… niệm Thí… niệm Thiên… niệm Hơi thở ra, hơi thở
vô… niệm Chết… niệm Thân… niệm An tịnh.
Chính một pháp này,
này các Tỷ-kheo, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến nhất
hướng, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn.
(Kinh Tăng Chi Bộ I, chương 1, phẩm Một pháp, phần Niệm Phật)
Suy nghiệm:
Từ thời Thế Tôn còn tại thế, niệm Phật đã là pháp môn tu học rất phổ
biến của chư Tăng Ni và Phật tử. Chỉ một pháp này, nếu được tu tập,
được làm cho sung mãn sẽ đưa đến nhất hướng, ly tham, đoạn diệt, an
tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn. Vì thế, niệm Phật là pháp tu thông
dụng được Thế Tôn trực tiếp chỉ dạy và chư vị đệ tử Phật ứng dụng tu
tập, duy trì từ đó cho đến tận ngày nay.
Niệm Phật là nhớ
nghĩ, quán tưởng, nhất tâm hướng về một đối tượng duy nhất là Thế Tôn;
với mười danh hiệu, mười trí lực, ba mươi hai tướng tốt, tám mươi vẻ
đẹp; với bốn tâm vô lượng, bốn đức vô úy… Có thể niệm riêng lẻ từng ân
đức của Phật bảo (Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ,
Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ - Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật,
Thế Tôn) hay quán niệm hết thảy các ân đức Phật.
Nếu niệm
riêng lẻ một ân đức Phật bảo thì chọn một ân đức nào đó hợp với căn cơ,
tâm tánh của mình (như Ứng Cúng) rồi tinh cần chuyên chú đặt hết niềm
tin vào đó, lặp đi lặp lại liên tục trong tâm hay có thể niệm ra lời,
cho đến khi tâm an trú trong nhất niệm. Nếu muốn niệm hết các ân đức
của Phật thì niệm đến ân đức nào liền quán tưởng về ý nghĩa của ân đức
ấy. Theo Thế Tôn, nếu tu tập niệm Phật được thực hành miên mật sung mãn
sẽ thành tựu chánh niệm, đưa đến nhất hướng, ly tham, đoạn diệt, an
tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn.
Không riêng pháp môn niệm Phật mà niệm
Pháp, niệm Tăng, niệm Giới, niệm Thí, niệm Thiên, niệm Hơi thở ra - hơi
thở vô, niệm Chết, niệm Thân và niệm An tịnh... nếu được tu tập sung
mãn đều có thể đạt đến giải thoát. Phật pháp có tám vạn bốn ngàn pháp
môn tu nhưng chỉ cần tu tập một pháp là viên mãn tất cả các pháp giống
như trăm sông đều xuôi về biển, thuần nhất một vị mặn; vị an lạc, giải
thoát, Niết-bàn.
Trong truyền thống Phật giáo Phát triển,
tông Tịnh Độ chủ trương niệm Phật A Di Đà. Dù có đôi chút khác biệt so
với phương thức niệm Phật của Phật giáo Nguyên thủy song vẫn kế thừa
trọn vẹn tinh hoa và bản sắc của tinh thần pháp môn Niệm Phật thời Thế
Tôn. Niệm danh hiệu Phật A Di Đà đến nhất tâm bất loạn là chánh niệm,
cơ sở vững chắc của vãng sanh và giải thoát.
Chư Phật trong
mười phương vốn đồng nhất thể, niệm một danh hiệu Phật tức đồng thời
niệm vô lượng Phật. Theo lời Phật dạy, chỉ cần tu tập một pháp, tuỳ nhân
duyên mà mỗi người có thể niệm Phật Thích Ca, Phật A Di Đà, Phật Dược
Sư, Bồ tát Quán Thế Âm hoặc niệm Pháp, niệm Tăng v.v... Với tất cả
thành tâm, tịnh tín, nỗ lực, tinh cần tu niệm một pháp thì chắc chắn
người con Phật sẽ thành tựu chánh niệm và giải thoát sanh tử luân hồi.
Như vậy, điều quan trọng trong tu tập của những người con Phật hiện nay
không phải là niệm danh hiệu vị Phật nào (Phật Thích Ca hay Phật Di
Đà…) mà căn bản là chúng ta niệm Phật có đạt đến nhất tâm hay không?
Khi đã đạt đến nhất tâm trong quán niệm Phật hiệu thì không lo gì chẳng
thành tựu vãng sanh hay chứng đạt thánh trí, giác ngộ, Niết-bàn.
Quảng Tánh