Viết tiếp bài “Nhà sư Thị Kinh” – Khi yêu thương không còn khoảng cách
21/02/2010 12:31 (GMT+7)

Nhìn hình ảnh Thầy Thích Chiếu Pháp bên cạnh rất nhiều những vỏ hộp sữa được xếp từng hàng ngay ngắn trong bài: “Nhà sư Thị Kính”, chuyên mục Nhân vật hàng tuần  của báo Tuổi trẻ Chủ nhật số ra ngày 22-11, không riêng gì bản thân tôi mà rất nhiều người đã vô cùng xúc động trước nghĩa cử vô cùng cao đẹp của Thầy trụ trì chùa Thanh Tâm - Bình Phước.

>>> Nhà sư “Thị Kính”

Việc một nhà Sư nuôi trẻ mồ côi thiết tưởng là chuyện thường vì đó là sứ mạng độ sinh cao cả theo tinh thần lợi tha của nhà Phật, thế nhưng điều mà người viết muốn nói đến ở đây là thái độ, văn hóa hành xử thắm đượm tình người của ĐĐ. Thích Chiếu Pháp. Kể từ khi “nhặt” được cháu bé trước cửa chùa cho đến lúc “giải” được nỗi oan là cả một hành trình đầy nghiệt ngã, thử thách mà không phải bất cứ ai cũng đủ tâm thế, bản lĩnh và thái độ ứng xử văn hóa như Thầy. Biết bao lời ong, tiếng ve, sự phản đối từ phía Phật tử, tín đồ, áp lực từ phía chính quyền, công an... vậy mà Thầy không hề có thái độ hằn thù, trả đũa hay có bất kỳ phản ứng tiêu cực nào. Với tinh thần kham nhẫn “thiện giả bất biện, biện giả bất thiện” - mình làm điều tốt, điều quý thì không cần phải giải thích biện bạch, còn đã phải cần đến biện bạch, giải thích thì điều đó tất không phải điều tốt, điều quý. Thầy chỉ một mực chịu đựng búa, rìu dư luận, chăm sóc cho bé Tiến bằng tất cả tấm lòng của một người cha, một người đệ tử Phật chân chính vì hạnh nguyện độ sinh.

 

Bé Tiến lúc còn được ĐĐ. Thích Chiếu Pháp nuôi dưỡng - Ảnh: T.Thắng

Một người phụ nữ nuôi con đơn thân đã là một điều khó khăn, khổ sở vô cùng đằng này Thầy lại là một người không có thiên chức làm mẹ, một ông Thầy ở chùa, ấy vậy mà Thầy vẫn vượt lên, buông bỏ mọi tưởng niệm điên đảo, cách nhìn nhận, cách suy nghĩ, quan niệm hẹp hòi, thiển cận của trí óc phàm trần để che chở bao bọc cho bé Tiến có giấy khai sinh, có được những nhóm quyền cơ bản nhất của trẻ em: Quyền được sống còn, quyền được bảo vệ, được phát triển ...

Giờ đây bé Tiến đã về lại mái ấm gia đình, nơi có hai đấng sinh thành là cha và mẹ, ông, bà, nội, ngoại và những người thân yêu của bé, mai này lớn lên bé sẽ được thực hiện nốt quyền còn lại là quyền được tham gia hòa nhập cùng xã hội.  

Người viết tự đặt giả định nếu như cha của bé Tiến không để bé ở trước cổng chùa mà đành đoạn để bé trong những thùng rác vệ sinh công cộng – cách thường làm của những anh chàng, cô nàng sau khi đã trót vụng dại lỡ lầm, thì liệu bé Tiến ngày hôm nay đâu còn có cơ hội để thực hiện đủ đầy các quyền cơ bản nhất của trẻ em, của một con người ?

Những hình ảnh như trong cổ tích - Ảnh: Thuận Thắng

Tôi hoàn toàn thông cảm cho hoàn cảnh của cha, mẹ bé Tiến vì tôi biết cả hai chưa có đủ kiến thức, kỹ năng để yêu và hiểu thế nào là một tình yêu theo đúng nghĩa đích thực cũng như trách nhiệm của mình trước tình yêu đó. Tôi cũng biết cả hai chưa hề phác thảo kế hoạch, dự định gì cho tương lai khi xuất hiện một sinh thể mới, và tôi cũng biết khi để bé Tiến trước cổng chùa hẳn cha bé Tiến cũng hy vọng và gửi gắm cơ hội tốt đẹp cho bé Tiến sau này. Phải chăng đoán định được những ý nghĩ sâu thẳm ấy mà thầy Chiếu Pháp đã toàn tâm, toàn ý chăm sóc, bảo vệ bé Tiến bằng tất cả cái tâm của một người đệ tử Phật bởi Thầy đã thấu đạt hai chữ “nhân duyên” ? Thầy có quyền trao gửi bé Tiến cho các trung tâm nuôi trẻ mồ côi. Thầy cũng có thể nhờ người thân của mình chăm sóc, hoặc cho bé Tiến làm con nuôi những cặp vợ chồng hiếm muộn...v.v Không thiếu gì cách để Thầy trút được “món nợ” tai bay vạ gió kia một cách đầy thiện chí. Thế nhưng, Thầy vẫn gánh lấy “trách nhiệm”, chăm sóc, bảo vệ bé Tiến - một trách nhiệm nặng nề không thuộc phần Thầy. Nói đến hai chữ trách nhiệm mà Thầy tự nguyện gánh lấy những con chữ trên bàn phím của người viết dường như bất lực. Khi con người ta đang say sưa lặn ngụp trong sự thành đạt, danh thơm, tiếng tốt, hai chữ trách nhiệm thiết nghĩ ai cũng...thuộc lòng. Nhưng khi bất như ý, nghịch cảnh trêu ngươi, đụng chạm đến quyền lợi thì biết bao người đun đẩy thoái thác trách nhiệm. Chính vì vậy mà khi thuyết giảng giáo lý cho hàng đồ chúng Đức Phật đã mặc nhiên xác định trách nhiệm cá nhân cho mỗi con người thông qua giới bất vọng ngữ - không nói dối; nghĩa là chúng ta nói như thế nào chúng ta phải chịu trách nhiệm bởi chính lời nói mà chúng ta đã phát ngôn. Còn nếu chúng ta nói, chúng ta làm  mà chúng ta không dám nhận thì đó là vọng ngữ, là không chân thật. Lại nói về Thầy Chiếu Pháp, sở dĩ Thầy vững tâm nhận lấy trách nhiệm chăm sóc bé Tiến dù gặp phải biết bao nghịch cảnh, chướng duyên, dù danh dự, uy tín của Thầy có lúc tưởng như sắp tiêu điều vì Thầy đã mặc nhiên xác định trách nhiệm của người đệ tử Phật chân chính là phải cứu người:

Dù xây chín bực phù đồ
Không bằng cứu độ được cho một người

Và hôm nay, nói theo tư tưởng kinh Pháp Hoa thì cái nhân, cái duyên nó như vậy thì cái quả nó tất phải như vậy, trải qua bao thị phi sai lệch, bao não phiền chìm nổi của cõi người ta “tác giả” là cha, mẹ bé Tiến cũng đã thừa can đảm để nhận lấy phần trách nhiệm rằng “sản phẩm” bé Tiến do chính họ đã tạo tác, mọi nỗi oan trái của Thầy đã được rửa sạch trước bàn dân thiên hạ bằng một lễ hội Vu Lan ý nghĩa và một đám cưới đong đầy hạnh phúc mà Thầy làm chủ hôn cho cha, mẹ bé Tiến.

Cha, mẹ bé Tiến chụp hình lưu niệm với ĐĐ. Thích Chiếu Pháp
trong ngày vui nhận con - Ảnh do nhân vật cung cấp

Ngay trong ngày lễ ấy những người ngày trước hô hào đòi tẩy chay Thầy bao nhiêu thì giờ đây đã bật khóc và cảm phục, ngưỡng mộ đức hạnh của Thầy bấy nhiêu. Thế mới biết, xã hội chỉ tôn trọng những phẩm chất nào được chứng minh bằng việc làm, ai không thể chứng minh điều đó thì không thể được biết đến và tôn trọng.

Thầy Chiếu Pháp đã chứng minh được phẩm chất cao đẹp, lý tưởng trong sáng  của người đệ tử Phật trước thử thách nghiệt ngã của nghịch cảnh, chướng duyên được toàn thể Phật tử, tín đồ biết đến và tôn trọng đã đành mà nó còn giúp cho chúng ta suy nghĩ về hai chữ trách nhiệm đối với chính bản thân mình khi mình đã làm, đã nói.

Linh Thuần (Giác Ngộ) 

Các tin đã đăng: