Thiếu Khang đại sư họ
Châu, người đời nhà Đường, ở vùng núi Tiên Đô xứ Tấn Vân.
Từ
buổi sơ sinh, Ngài im lặng không nói
Năm
bảy tuổi, nhân lễ trai hội, Ngài theo mẹ vào chùa lạy Phật. Bà chỉ tượng
Phật hỏi đùa rằng: “Con có biết đó là ai chăng?”. Ngài bỗng ứng tiếng
đáp: “Đức Bổn sư Thích-ca Mâu-ni Thế Tôn!”. Biết con mình có duyên lành
với Phật pháp, cha mẹ Ngài liền cho đi xuất gia. Căn cơ linh mẫn, đến
mười lăm tuổi Ngài đã thông suốt được năm bộ kinh.
Niên
hiệu Trinh Ngươn năm đầu, Đại sư đến viếng chùa Bạch Mã ở Lạc Dương.
Thấy chỗ để sách trong đại điện phóng quang, Ngài lại tìm xem, thì ánh
sáng phát xuất từ tập văn Tây Phương Hóa Đạo của Hòa thượng Thiện Đạo.
Ngài liền khấn rằng: “Nếu tôi có nhân duyên với Tịnh độ, nguyện tập văn
này phóng quang một lần nữa!”. Vừa dứt lời, ánh sáng lại càng chiếu ra
rực rỡ, trong ấy, ẩn hiện hình dạng các hóa Bồ-tát. Ngài chấp tay nói:
“Kiếp đá có thể mòn, nguyện này thề không đổi!”.
Nhân
đó, Đại sư đến Trường An, chiêm lễ di tượng của Hòa thượng Thiện Đạo.
Đang khi lễ, tượng của Nhị Tổ bỗng bay lên, bảo Ngài rằng: “Ông nên y
theo lời dạy của Ta mà phổ độ chúng sinh, ngày kia công thành, sẽ sinh
về Cực Lạc!”. Đi ngang qua Giang Lăng, Ngài gặp một Sư cụ bảo: “Ông muốn
hoằng hóa, nên sang xứ Tân Định, cơ duyên ở nơi đó!”. Nói xong bỗng
biến mất.
Sau
thời gian ấy, Đại sư đến Tân Định, thấy người xứ này chưa biết niệm Phật
là gì, Ngài liền dùng phương tiện. Ban sơ, Ngài quyên tiền dẫn dụ trẻ
con niệm Phật. Nếu đứa nào niệm Phật được một câu, Ngài liền thưởng cho
một đồng tiền. Như thế hơn một năm, rồi không cần thưởng tiền, chúng nó
cũng niệm. Tập quán lần quen, về sau lúc gặp Đại sư ở trong nhà hay đi
chơi ngoài đường, chúng cũng vẫn niệm. Từ đó, nam nữ, già trẻ, hễ thấy
Ngài đều niệm A-di-đà Phật. Nhân sự việc này, dân chúng vùng ấy lần lượt
phát tâm thờ cúng niệm Phật rất nhiều.
Thấy
cơ duyên đã có phần thuần thục, Đại sư thành lập Tịnh Độ Đạo Tràng ở Ô
Long Sơn, xây đàn tam cấp. Cứ đến ngày trai, thiện nam tín nữ đều họp
nơi đó để niệm Phật nghe pháp. Thường thường, số người họp có trên ba
ngàn. Mỗi khi thăng tòa, Ngài chấp tay to tiếng niệm Phật, thì đại chúng
ở dưới đều xướng niệm hòa theo. Có lúc, Đại sư xưng một câu Phật hiệu,
hội chúng thấy một đức Phật từ miệng Ngài bay ra. Niệm đến mười câu,
trăm, ngàn câu đều có mười, trăm, ngàn, ngàn vị Phật bay ra, liên tiếp
như xâu chuỗi. Đại sư bảo: “Quý vị đã được thấy Phật, chắc chắn đều sẽ
vãng sinh!”. Mọi người nghe nói đều có cảm niệm vui mừng an ủi.
Năm
Trịnh Ngươn thứ 21, vào tháng 10, Đại sư họp hết hàng đạo tục đến dặn
bảo: “Các vị nên phát tâm chán lìa cõi Ta-bà ác trược, ưa thích miền
Tịnh độ an vui, mà cố gắng tu hành tinh tấn. Giờ phút này, ai thấy được
quang minh của Ta, kẻ ấy mới thật là hàng đệ tử”. Nói xong, Ngài phóng
vài tia sáng lạ đẹp dài, rồi ngồi yên lặng mà tịch.
Đại chúng xây tháp Ngài ở Đài
Nham, tôn hiệu là Đài Nham Pháp Sư.