Nếu
chúng ta có tài vật dư dả nên vui vẻ xả, giúp cho những người bần cùng
đói rách. Của cải do mồ hôi nước mắt mình tạo, mình cảm thấy đủ hay dư
thì vui xả cho những người nghèo thiếu hay những người ít ỏi hơn. Đó là
hỷ xả tài vật bên ngoài.
Hòa thượng Thích Thanh Từ: "Người nào ôm lòng phiền hận thì đau khổ" |
Tuy
vậy cũng hơi khó làm, vì có nhiều người, kẻ khác thấy họ dư mà bản thân
họ lại thấy thiếu. Có một đồng muốn hai đồng, có hai đồng muốn mười
đồng, có mười đồng muốn ba mươi đồng, muốn cho đến ngày tắt thở mà vẫn
thấy chưa đủ. Như vậy làm sao xả được? Cho nên muốn hỷ xả chúng ta phải
học Phật.
Phật
dạy ít muốn, biết đủ. Chúng ta biết đủ thì mới xả được, không biết đủ
thì không thể nào xả được. Người không biết đủ giống như cái túi không
đáy, bỏ vào bao nhiêu tuột hết bấy nhiêu, bỏ bao nhiêu cũng không đầy,
do cái bệnh không biết đủ, như vậy làm sao mà xả ?
Ví
dụ mỗi ngày buổi trưa chúng ta ăn ba chén cơm là đủ no, dù có đồ ăn
ngon, chúng ta cũng ăn ba chén, phần dư thì giúp cho người, hoặc cho
vật. Dù đấy là phần dư của mình, nhưng cũng là một lối xả. Chớ nên ăn ba
chén vừa no, thấy đồ ăn ngon, ăn thêm nữa, như vậy là phí phạm, vì
lượng thức ăn chừng đó là đủ, ăn thêm là dư.
Đó
là nói về cái ăn, còn bao nhiêu cái khác. Chẳng hạn như cái mặc, chúng
ta có ba bộ đồ đủ để mặc, thêm bộ thứ tư là dư rồi nhưng có bộ thứ tư
thấy chưa đủ, mua thêm bộ thứ năm cũng thấy chưa đủ nữa.
Như
vậy chừng nào mới đủ để xả? Không biết đủ thì không bao giờ xả được.
Muốn xả phải biết đủ, biết đủ mới xả được, của dư đem giúp người không
một chút luyến tiếc. Đó là tâm hỷ xả, vui vẻ giúp người chớ không bị bắt
buộc.
Hỷ
xả tài vật tuy khó nhưng dễ hơn hỷ xả cố chấp phiền muộn ở tâm. Khi có
người làm phiền mình thì gương mặt buồn hoặc nhăn nhó. Muốn hết phiền
phải tập xả; xả này là tha thứ, là bỏ qua.
Phiền
ở đây là phiền não và sân hận, hai thứ đó chất chứa trong lòng, mình
phải buông xả nó đi. Người nào ôm lòng phiền hận thì đau khổ, đau khổ từ
hiện tại cho đến mai kia, chớ không phải đau khổ trong hiện tại thôi.
Vì
vậy, khi biết mình đang ôm lòng phiền hận người này kẻ khác thì phải
vui vẻ bỏ, nghĩa là bao nhiêu cái phiền muộn đang chứa chấp trong lòng
phải hỷ xả hết. Muốn xả của cải chúng ta phải biết đủ.
Muốn bỏ phiền hận phải làm sao?
Muốn bỏ phiền hận trong lòng, chúng ta phải thấy cuộc đời là vô thường, cái chết đang kề cận, ôm phiền hận làm gì.
Do
nghĩ cái chết sắp đến nên chúng ta buông xả được phiền hận. Phiền hận
chỉ làm khổ mình, khổ người, không lợi cho ai cả. Quán xét như vậy chúng
ta buông hết, không buồn giận ai, lo tu cho tâm an ổn.
Chúng
ta thấy cuộc đời như ảo mộng, ngày nay có mặt đây, ngày mai đã mất rồi.
Sống trong tạm bợ mong manh, mình tạm bợ, người tạm bợ... Vậy tại sao
không thương nhau, nâng đỡ nhau?
Nếu
chúng ta biết mình là người bị kêu án tử hình và những người xung quanh
cũng bị kêu án tử hình thì đâu có buồn giận nhau. Trong cuộc sống hằng
ngày khi lẫn lộn chung chạ nhau, có dẫm lên nhau hay có làm phiền toái
nhau cũng bỏ qua.
Phải
nghĩ đến cái chết, chớ để tâm buồn giận. Nghĩ đến cái chết, chúng ta
mới thấy cuộc đời là tạm bợ, sống không có cái gì bảo đảm. Vậy buồn giận
nhau để làm gì? Hãy buông xả hết những gì chứa chấp trong lòng. Có ai ở
đời mãi đâu mà giận với hờn.
Chúng
ta đã học Phật, vậy có tập được hạnh buông xả chưa? Đi chùa cúng Phật
có còn giận hờn bạn bè anh em không? Nếu ai còn phiền giận thì ngay bây
giờ hãy nguyện đức Phật chứng minh xả hết, cho lòng trống rỗng không còn
vướng bận việc gì.
Dù
có buồn giận ai từ mười năm hay hai ba mươi năm, ngày nay dứt khoát
phải xả. Phiền hận là rắn độc, dại gì chúng ta chứa rắn độc trong nhà.
Nếu chứa rắn độc trong nhà thì sớm muộn gì cũng bị nó cắn.
Thế
nên khi biết phiền não là rắn độc thì phải xả ngay, đuổi ra khỏi nhà,
không dung chứa nó. Biết như vậy là tu đó. Phiền hận thì không vui, hết
phiền hận, tâm hồn rỗng rang trống trải thì rất vui vẻ.
Muốn
được vui vẻ, chúng ta phải tập hỷ xả những vật bên ngoài, hỷ xả những
phiền hận trong lòng. Trong ngoài đều hỷ xả hết mới có cái vui chân
thật. Sở dĩ đức Phật Di Lặc cười hoài là vì Ngài hỷ xả, còn chúng ta
buồn hoài là vì chúng ta cố chấp phiền hận.
Cố
chấp phiền hận là nguyên nhân của đau khổ, của bệnh tật, rất xấu xa đê
hèn, dứt khoát phải xả bỏ. Mọi người ai cũng muốn mình là người vui
tươi, ai cũng muốn mình là người sung sướng, nhưng tại sao lại chứa cái
nhân đau khổ?
Có
phải tự mình mâu thuẫn với mình không? Khi nào giận ai, buồn ai là biết
mình đang hại mình làm cho mình xấu xa, làm cho mình đau khổ, làm cho
mình bệnh hoạn.