Tản mạn về “Thói đời đối kháng”
Trần Chung Ngọc
26/05/2010 04:59 (GMT+7)

Đối kháng là một quyền căn bản của con người khi chúng ta phải đối diện với những sự bất công, những sự áp bức, cưỡng bách v… v…ngoài ý muốn của chúng ta. Nhưng khi chỉ vì chúng ta không đồng ý, không hợp ý với chúng ta, mà đưa ra những hành động đối kháng bất kể lý lẽ, bất kể là nó có thích hợp hay không, và có tính cách làm càn làm ẩu, thì sự đối kháng chính đáng trở thành một “Thói Đời Đối Kháng”, từ “thói” đã nói lên ý nghĩa của cụm từ “Thói Đời Đối Kháng”. Từ “thói” này được cụ Nguyễn Du dùng trong câu “(Chúa) Trời (xanh) quen thói má hồng đánh ghen” [Note: Ngày nay người Ca-Tô thường cho Trời của người Việt Nam chính là “Chúa Trời”]. Nếu Chúa của họ ghét “má hồng” thì các tôi tớ tỳ nữ Việt Nam của Chúa tất nhiên cũng phải ghét “màu hồng”. Vì vậy tại sao chúng ta thấy họ giở cái trò “thói đời đối kháng” ở các WYD từ trước đến nay để biểu thị tâm cảnh “đánh ghen” với “màu hồng”.

 

Vì là một thói theo đúng nghĩa của từ “thói” nên “Thói Đời Đối Kháng” thể hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, hoặc qua những hành động đối kháng, hoặc qua những lý luận đối kháng mà thực ra không phải là lý luận. Nhưng dù dưới hình thức nào thì những hành động đối kháng thuộc loại trên cũng chứng tỏ trình độ thấp kém của đám người vô trí.

 

Trong vụ Ngày Giới Trẻ CaTô Thế Giới vừa qua ở Sydney, Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã phán một câu chính xác: “Thói Đời Đối Kháng” để nói về việc trương cờ vàng trong những ngày như vậy. Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã nhìn thấy sự lạm dụng lá cờ vàng ba sọc đỏ cho những mục đích không chính đáng nên đã đưa ra lời khuyến cáo, nhưng tiếc thay, ông Hồng Y đã đánh giá quá cao trình độ của các con chiên của ông, của đám người chống Cộng cuồng tín không đủ khả năng để nhận ra điều này, cho nên ông đã bị đám người này hè nhau chống đối với những thủ đoạn có thể nói là hạ cấp như chụp mũ, bôi nhọ và mạ lỵ cá nhân bằng loại ngôn từ thiếu văn hóa, nói tóm lại bằng thái độ “côn đồ văn hóa” với văn phong của các “đao phủ văn chương” [Những từ của Giáo sư Nguyễn Mạnh Quang].. Điều này cho thấy trình độ của những đám người này đã làm xấu hổ lấy đến cả cộng đồng người Việt di cư ở hải ngoại.

 

Điều đáng nói là ở hải ngoại, trong một nước văn minh, tự do, tiến bộ nhất thế giới như nước Mỹ, chúng ta lại thấy quá nhiều “Thói Đời Đối Kháng” trong cộng đồng người Việt di cư, và buồn thay những sự đối kháng này lại nhân danh tự do, dân chủ để áp đặt lên người khác những quan niệm, nhiều khi rất sai lầm của bọn người hạ cấp, vô trí tuệ. Bài “THÀNH TÍCH CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ: Tiếp Tục Sứ Mạng Truyền Thống Của Catô Giáo ở Hải Ngoại” của Giáo sư Nguyễn Mạnh Quang trên sachhiem.net, tháng 8, 2008, cho chúng ta biết khá nhiều chi tiết về những hành động phi dân chủ, phi tự do, vi phạm pháp lý và phi nhân quyền này.

 

Tôi thật sự cảm thấy ngượng ngùng và xấu hổ khi đọc đoạn sau đây của Giáo sư Nguyễn Mạnh Quang:

 

Chúng không biết rằng sống trong xã hội dân chủ tự do là phải tôn trọng quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do tôn giáo và tất cà các quyền tự do khác của những người khác. Vì không biết như vậy hay là chúng không có khả năng thích nghi với xã hội dân chủ, cho nên chúng mới hành xử vô cùng lố bịch và hết sức trịch thượng giống như khi chúng còn đang sống ở miền Nam Việt Nam trong thời chế độ đạo phiệt Ca-tô Ngô Đình Diệm 1955-63 và quân phiệt Ca-tô Nguyễn Văn Thiệu. Cũng vì thế mà ở ngay đất nước Hoa Kỳ này chúng mới có những hành động ngược ngạo khiến cho ông Chánh Án Robert Gardner tại Superior Court ở Santa Ana ( California) dạy cho một bài học Công Dân Giáo Dục về cái đạo của người làm báo và chủ báo, và mới bị ông/bà Anneke Mendiola nêu lên trước công luận về vấn đề Công Dân Giáo Dục của họ:

“Chúng nó có hiểu hay không? Chúng nó đến đây để tìm tự do, nhưng (tại sao) lại không cho tôi hành xử quyền tự do của tôi? (Don’t they get it? They came here for freedom, but won’t allow me to exercise mine?)” [Anneke Mendiola, “Attempts to Ban Vietnamese Art.” Latetimes.com, Orange County, Sunday, July 4, 1999.]

Tình trạng này đã khiến cho những người có văn hóa phải cúi đầu hổ thẹn. Quả thực là chúng đã làm nhục người Việt Nam chúng ta!

Nhưng những đám người này có biết đến liêm sỉ là gì đâu. Bản chất của họ là những côn đồ, côn đồ ngoài đường phố cũng như côn đồ văn hóa, cho nên ở những nơi mà họ có thể tác oai tác quái được, thì họ cứ làm càn bất kể lý lẽ. Trình độ hiểu biết và ý thức về tự do của họ là con số không, cho nên họ không cần biết đến tập thể hay cộng đồng nghĩ như thế nào về họ, họ cứ huênh hoang chống Cộng bừa bãi, nhân danh và vi phạm những thứ mà những người chân chính đang cố gắng tranh đấu để xây dựng đất nước.

 

Nhìn vào những hành động hung hăng cuồng tín vô lối của họ, tôi có thể liệt họ vào hạng hoặc có cái “gen” của Thượng đế, hoặc có cái “gen” của những con bò mộng Tây Ban Nha. Đầu óc của họ quá hẹp hòi và cái nhìn của họ quá thiển cận. Và tất cả đều bắt nguồn từ cái “Thói Đời Đối Kháng”. Cái thói đời này nó ám ảnh họ như một căn bệnh không có cách nào chữa trị, vì nó đã thấm sâu vào xương tủy của họ rồi và họ không có khả năng để nhận ra đó là một căn bệnh. Nói theo Mục sư Ernie Bringas thì có vẻ như trong đầu óc của họ có một khuyết tật. Và điều đáng buồn hơn cả là cái “Thói Đời Đối Kháng” này không chỉ giới hạn trong đám người thấp kém ít học cuồng tín mà chúng ta còn thấy trong một số thuộc giới trí thức như Tiến Sĩ, Bác Sĩ, Văn Sĩ và cả các Tu Sĩ.

 

Sau đây, chúng ta hãy nói đến một số hành động thuộc loại “Thói Đời Đối Kháng” .

 

I. Vụ trương cờ vàng ở Đại Hội Giới Trẻ Công Giáo Thế Giới ở Sydney.

 

Tôi không chống cờ vàng mà cũng không phủ nhận là cờ vàng có một ràng buộc tinh thần đối với người dân miền Nam khi xưa. Nhưng tôi muốn đặt vấn đề là: Đại Hội Giới Trẻ Ca Tô Thế Giới ở Sydney có phải là chỗ thích hợp để trương vờ vàng hay không? Mà không phải là chỉ trương có một lá cờ làm biểu tượng, nếu ngày nay nó có thể biểu tượng cho một cái gì, mà là nhiều lá cờ trương lên như thể để phô trương thanh thế. Muốn biết việc phô trương này có thích hợp hay không chúng ta hãy tìm hiểu ý nghĩa của Ngày Đại Hội Giới Trẻ Ca Tô Thế Giới.

 

Theo Wikipedia thì Đại Hội Giới Trẻ [Ca Tô] Thế Giới là dịp để hướng dẫn giới trẻ của Giáo Hội Ca Tô La Mã trong Đức Tin Ca Tô. Ngày Đại Hội Giới Trẻ Ca Tô Thế Giới không có liên hệ gì đến Ngày Giới Trẻ Thế Giới hay bất cứ ngày lễ nào của thế giới [World Youth Day is not associated with International Youth Day or any of the international observance days.]

Trong những ngày này thì cờ và tuyên ngôn của các quốc gia được trình bày giữa các giới trẻ với nhau để giới thiệu sự tham dự của họ và tuyên bố những chủ đề của họ về Ca Tô Giáo. Điều này thường là thực hiện qua những bài hát và hát những bài ca của quốc gia có liên hệ đến chủ đề Ca Tô. Trong những buổi lễ chính, những đồ vật của các quốc gia được trao đổi giữa nhưng người đến dự lễ. Cờ xí, T-shirts, thập giá và những hình tượng Ca Tô mang theo bởi những người đến dự lễ sau đó được trao đổi như là các vật kỷ niệm cho những người từ những quốc gia khác nhau đến dự.

[Flags and other national declarations are displayed amongst people to show their attendance at the events and proclaim their own themes of Catholicism. Such is usually done through chants and singing of other national songs involving a Catholic theme.

Over the course of the major events taking place, national objects are traded between pilgrims. Flags, shirts, crosses and other Catholic icons are carried amongst pilgrims which are later traded as souvenirs to other people from different countries of the world.]

 

Trước sự suy thoái của Ca Tô Giáo ở Âu Châu, năm 1986, Giáo Hoàng John Paul II đã khởi xướng việc tổ chức Ngày Giới Trẻ (Ca Tô) Thế Giới để đẩy mạnh niềm tin trong giới trẻ. Trong dịp này, theo truyền thống thì Giáo Hoàng sẽ xuất hiện trong một chiếc Popemobile [Một chiếc xe trên có lồng kính chắn đạn, và ông ta đến để xách động các con chiên “đừng sợ”], bắt đầu từ cuộc diễn hành quanh thị trấn và cuối cùng là một lễ Misa. [Other largely recognized traditions include the Pope's public appearance, commencing with his arrival around the city with the 'Popemobile' and then with his final held mass at the event.]

 

Đó là đại khái những nét chính về Ngày Giới Trẻ (Ca Tô) Thế Giới. Vậy, tôi xin đặt một câu hỏi với các bậc trí thức thượng thặng trong Ca Tô như Tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên, Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, Văn sĩ Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất, Tiến sĩ Trần Phong Vũ, Nguyễn Xuân Tùng v..v.. và cả mấy ông Linh mục hay bất cứ ai đã từng lên tiếng đả kích ông Hồng Y Phạm Minh Mẫn và ủng hộ việc trương cờ vàng ở WYD như sau:

“Với tất cả sự hiểu biết của chúng ta về Ngày Giới Trẻ (Ca Tô) Thế Giới, với một chút lôgíc tối thiểu, và với tất cả sự lương thiện trí thức: Lá cờ vàng ba sọc đỏ có chỗ nào ở một nơi có tính cách thuần túy tôn giáo như trên trong đó có các tín đồ Ca Tô Giáo từ nhiều Quốc Gia đến dự???”

Để giúp cho quý vị khỏi nói vòng vo ngoài đề, tôi xin đặt thêm vài câu hỏi cho quý vị trả lời, khỏi phải suy nghĩ lôi thôi:

1. Hiện nay, cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của Quốc Gia Nào? Liên Hiệp Quốc và những nước nào trên thế giới đã công nhận quốc gia đó?

2. Các giới trẻ Ca Tô Việt Nam trên thế giới, kể cả giới trẻ từ Việt Nam sang, đi dự WYD thì phải mang cờ của những quốc gia nào, nếu muốn?

3. Cờ vàng ba sọc đỏ có phải là của riêng hay là biểu tượng của giới trẻ Ca Tô Việt Nam ở hải ngoại không? Ai cho phép họ dùng lá cờ chung cho gần 3 triệu người Việt di cư để phô trương thanh thế của một tôn giáo thiểu số, chỉ chiếm có 7% dân số Việt Nam, và nhiều nhất là 20% dân số người Việt di cư?

4. Trương một rừng cờ vàng ở WYD có thích hợp không, có phải chỗ không, dưới danh nghĩa của quốc gia nào??

5. Ý nghĩa của việc trương một rừng cờ vàng ở WYD là gì, xin nhớ đó là Ngày của Giới trẻ Ca Tô có 170 quốc gia tham dự.

6. Những khoa trương về lá cờ vàng như là biểu tượng của tự do, dân chủ có đúng với tinh thần của lá cờ và sự thật lịch sử không?

Nếu quý vị trả lời được những câu hỏi này một cách thành thật, với sự hiểu biết chính xác về lịch sử, và với một chút lôgíc trong đầu thì quý vị sẽ thấy ngay vấn nạn về lá cờ vàng. Đừng biện minh bằng quan niệm tự do trong thế giới Tây phương, vì trong thế giới này con người có thể làm càn như chuyện trương cờ vàng ở những nơi không thích hợp nhưng chẳng phương hại gì đến ai và vẫn coi đó là quyền tự do của họ. Nó vô hại nhưng vô ý nghĩa thì vẫn là vô ý nghĩa.

Sự phô trương lá cờ vàng ba sọc đỏ một cách không thích hợp, không phải chỗ, bất kể lý lẽ, ở Đại Hội Giới Trẻ (Ca-Tô) Thế Giới ở Sydney vừa qua của những tín đồ Ca-Tô Việt Nam cuồng tín, trên thực tế đã biến cái quốc kỳ cũ của miền Nam Việt Nam mà ngày nay không còn là biểu tượng của bất cứ một quốc gia nào, và tất nhiên cũng không phải là biểu tượng tôn giáo của giới trẻ Ca Tô Việt Nam, thành biểu tượng của “Thói Đời Đối Kháng”, với mục đích duy nhất là chống Cộng. Giáo hội Ca Tô Việt Nam, đáng lẽ ra phải cảm thấy xấu hổ vì những hành động làm càn của đám con chiên của mình, nhưng vì bản chất của Ca Tô là chống Cộng, cho nên thảm thay, một số linh mục lại coi đó như là một sự hãnh diện chiến thắng CS, lên tiếng ca tụng và cổ võ. Và ngay cả “đức thánh cha” cũng không hề lên tiếng dạy bảo đám con chiên của mình hãy sử sự sao cho văn minh lên một chút. Thật là tội nghiệp cho cái đạo “thánh thiện”, “duy nhất”, “tông truyền”, “bác ái” [sic].. Chúng ta thấy rõ, nền đạo lý Thiên-La Đắc-Lộ đã thấm sâu vào xương tủy của người Ca Tô Việt Nam.

 

II. Vụ chống đối Đại Đức Thích Nhật Từ đến thuyết Pháp ở Chùa Hoa Nghiêm, Washington, D.C.

Cái vụ chống đối lố bịch “nhất thế kỷ 21” và đượm nhiều màu sắc côn đồ ngoài phố cũng như côn đồ văn hóa này thật đã làm cho những người trí thức hải ngoại có lương tri phải xấu hổ vì những hành động càn rỡ nhân danh chống Cộng của bọn ma quân. Thật vậy, mới chỉ nghe tin Đại Đức Thích Nhật Từ được mời đến thuyết Pháp ở Chùa Hoa Nghiêm, Washington, D.C., chẳng biết ông ấy sẽ thuyết Pháp những gì, đã vội vã ra tuyên cáo này nọ để chống đối bằng những luận điệu chụp mũ vu vơ vô căn cứ. Họ đã nhân danh tự do để chà đạp lên tự do của người khác. Họ đã nhân danh chống Cộng để tự cho mình cái quyền muốn làm gì thì làm, muốn chống ai thì chống, bất kể đến pháp lý. Họ đần độn đến độ không hiểu rằng, Đại Đức Thích Nhật Từ, cũng như bất cứ ai, được Visa nhập cảnh Mỹ thì đương nhiên là khách của “nước Mỹ”, và với quy chế ngoại giao lịch sự tối thiểu, các viên chức của chính quyền và người dân Mỹ đều có bổn phận giúp cho sự di chuyển trong nước Mỹ được dễ dàng. Đó là cái “norm” của những nước văn minh tiến bộ như Mỹ và thế giới Tây phương. Tôi đã đi tham quan rất nhiều nước trên thế giới, và ở đâu tôi cũng được sự giúp đỡ tận tình của những người địa phương, từ các viên chức chính quyền đến những người dân.

 

Trong Passport của Mỹ, ngay trang đầu, có câu: “The Secretary of State of the United States of America hereby requests all whom it may concern to permit the citizen/national of the United States named herein to pass without delay or hindrance and in the case of need to give all lawful aid and protection” có nghĩa là: “Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ ở đây yêu cầu mọi người có thể liên quan tới, hãy để cho công dân quốc tịch Hoa Kỳ có tên trong đây được đi qua không chậm trễ hay không cản trở nào và trong trường hợp cần đến thì xin hãy giúp cho họ mọi sự giúp đỡ và bảo vệ hợp pháp.” Vậy mọi hành động làm cản trở sự đi lại hay gây phiền nhiễu cho người khách của Hoa Kỳ của những người không mang trách vụ an ninh trên mình đều là vi pháp và làm nhục đến quốc thể của Mỹ. Đến bao giờ những kẻ chống đối mới hiểu ra điều này để xử sự văn minh hơn một chút, khỏi để cho người Mỹ và người Mỹ gốc Việt như tôi khinh bỉ vì những hành động kém văn minh đó.

 

Thủ đoạn chống đối hạ cấp quen thuộc của những kẻ trình độ rất thấp kém là dựng lên những người rơm, đội cho những người rơm đó đủ mọi thứ mũ, để rồi tự tay mình quật những người rơm đó xuống. Thầy Thích Lệ Thọ đã đưa ra một nhận định rất chính xác: “Họ bảo các thầy như Thích Thanh Từ, Thích Nhật Từ… là cộng sản thì tin sái cổ, bịa đặt ra chuyện tôn giáo vận… Cộng sản đâu có dư hơi mà đi làm mấy cái chuyện ruồi bu đó. Bởi trước kia đối thủ còn xe tăng tàu chiến mà không làm gì được thì ngày nay lại đi sợ cái đám tàn quân bất tài đó hay sao.”

 

Nhưng vấn đề là tại sao họ lại sợ “tôn giáo vận” đến thế. Họ không muốn bị “tôn giáo vận” thì đó là quyền của họ, nhưng tại sao họ lại không muốn cho chúng tôi nghe “tôn giáo vận” khi chúng tôi muốn nghe “tôn giáo vận” xem nó ra như thế nào, và đây cũng là quyền chính đáng của chúng tôi. Họ chống Cộng là quyền của họ, nhưng ai cho họ cái quyền chống Cộng thay cho chúng tôi bằng cách áp buộc chúng tôi phải theo lối chống Cộng của họ, nghĩa là muốn chúng tôi cũng phải sợ “tôn giáo vận” như họ, trong khi chúng tôi không hề sợ “tôn giáo vận” và trái lại còn cảm thấy thích thú muốn chứng nghiệm “tôn giáo vận”.. Những người chống “tôn giáo vận” có hiểu được điều căn bản sơ đẳng này hay không. Chúng ta đang sống trong thế giới nào đây, biết bao giờ mới có thể giáo dục họ được thành người có sự hiểu biết tối thiểu. Tôi có cảm tưởng là họ áp dụng đúng sách lược ngu dân của Ca Tô Giáo La Mã: ngăn cản tín đồ đọc sách, xem phim ảnh v..v.. nào mà giáo hội cho là có ảnh hưởng đến đức tin của tín đồ. Nhưng đó là những tín đồ sống trong cấu trúc toàn trị của Ca Tô Giáo. Còn gần ba triệu người Việt ở hải ngoại đâu có sống trong vòng kiềm tỏa của bất cứ một thế lực nào bất kể là thế lực đó đã có những hành động côn đồ ngoài phố cũng như côn đồ văn hóa như thế nào.

Sau đây chúng ta hãy xét vài hành động chống đối Đại Đức Thích Nhật Từ của một số tổ chức và chúng ta sẽ thấy rằng những tổ chức này không xứng đáng tồn tại trong cộng đồng người Việt di cư vì chúng chỉ làm cho người Việt di cư mang tiếng lây là những kẻ man ri mọi rợ, không biết lẽ phải là gì và cứ hung hăng làm càn bất kể lý lẽ. Vụ trương cờ vàng ở Đại Hội Giới Trẻ Ca Tô Giáo Thế Giới ở Sydney ở trên là một trường hợp điển hình.

Mở màn chống đối Đại Đức Thích Nhật Từ là cái bản Tuyên Cáo ruồi bu gọi là của một số hội đoàn, đảng phái v..v.., phần lớn ở vùng Washington, D.C. và miền Đông Bắc nước Mỹ, những hội đoàn, đảng phái chỉ có tên, chằng có mấy ai biết, và chẳng có thành tích gì về văn hóa để phục vụ cộng đồng cho xứng đáng ngoài việc tranh nhau xôi thịt và ra thông cáo, tuyên cáo mà chẳng có ai đọc. Nhưng rõ ràng xuất xứ của Bản Tuyên Cáo đó là từ Tin Paris của con nội trùng trong Phật Giáo là Võ Văn Ái, một tên hàng năm lãnh tiền của NED/CIA để chống phá Việt Nam, gây chia rẽ giữa GHPGVNTN khi xưa và GHPGVN ngày nay ở Việt Nam.

Nhưng tại sao các năm trước đây Đại Đức Thích Nhật Từ đã được mời sang Mỹ, Úc thuyết Pháp không có ai chống mà bây giờ lại giở cái “thói đời đối kháng” ra. Chẳng cần phải thông minh cho lắm cũng có thể hiểu được rằng: tất cả là vì cái vai trò Tổng Thư Ký IOC của Thầy Nhật Từ trong đại lễ Vesak của Liên Hiệp Quốc vừa qua được tổ chức ở Việt Nam. Đại lễ Vesak đã làm cho người dân Việt Nam bừng tỉnh, nhớ lại cái truyền thống văn hóa Phật Giáo của mình, và sau 30 năm cái truyền thống văn hóa Phật Giáo này lại nở rộ khắp nơi, từ những hang cùng ngõ hẻm cho đến các đại lộ thênh thang trong các thị trấn lớn. Bất kể là Nhà Nước có khai thác được gì hay lợi dụng được gì trong Đại Lễ Vesak này, nhưng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, đã thực hiện được một bước tiến rất ngoạn mục để phục vụ dân tộc, tô một trang điểm son để thêm vào những trang sử huy hoàng của Việt Nam nói chung, Phật Giáo Việt Nam nói riêng. Và chính điều này đã làm cho cái gọi là Văn Phòng II Viện Hóa Đạo của Võ Văn Ái và tất nhiên cả thế lực đen tức tối, và mượn cơ hội Đại Đức Thích Nhật Từ được mời sang thuyết Pháp ở Mỹ và Úc, để ám sát tư cách cá nhân [character assasination] Đại Đức và xuyên tạc thành quả của Đại Lễ Vesak. Nhưng âm mưu này làm sao có thể thành công được, vì những phương cách chống đối của họ quá thấp kém, đầy những sơ hở và mâu thuẫn, và nhất là đại đa số người Việt di cư đã biết rõ bộ mặt thực của những kẻ hung hăng chuyên nghề chống đối trong cộng đồng hải ngoại..

Thật vậy, Bản Tuyên Cáo đưa ra một số “Nhận Định Rằng” [Nhận định rồi ra tuyên cáo cho vui chứ có làm nên cái trò trống gì?], nhưng người viết Bản Tuyên Cáo đầu óc thuộc loại mì ăn liền nên viết láo viết lếu, toàn một giọng chụp mũ và đầy mâu thuẫn. Điều này không lạ vì xuất xứ của nó là từ Tin Paris, alias Quê Mẹ, cái ổ Việt gian [lãnh lương của NED để chống phá Việt Nam] của Võ Văn Ái. Tôi đã bảo là cái tên này không có đầu óc, vì trong bất cứ văn kiện ngụy tạo nào cũng như thông cáo báo chí của hắn chúng ta cũng thấy những sơ hở phản ánh một trình độ thấp kém. Thủ đoạn bịp bợm của hắn chỉ bịp được những người có đầu óc như hắn, chứ đối với những người có đôi chút hiểu biết thì họ có thể thấy ngay cái trình độ này. Chứng minh?? Chúng ta hãy đọc nhận định đầu tiên:

  1. Nghị quyết 36 của CSVN nhằm gây chia rẽ, lũng đoạn hàng ngũ nguời Việt quốc gia ở hải ngoại, trong đó có công tác đưa các tu sĩ quốc doanh ra nuớc ngoài núp duới chiêu bài giảng đạo và lạc quyên cho chùa và nhà thờ cùng cho những lý do nhân đạo khác;

Những người thuộc giới chống Cộng cho Chúa hay chống Cộng cực đoan tìm đủ mọi cách để ngăn cản những người ở hải ngoại muốn góp phần xây dựng đất nước, những lớp người có tầm nhìn xa về đất nước. Họ muốn chúng ta phải nuôi dưỡng sự thù hận đối với chế độ bên nhà mà họ vẫn luôn luôn gọi là Cộng Sản. Cho nên bất cứ điều gì ở trong nước họ cũng diễn giải một cách rất tiêu cực. Về nghị quyết 36 của Nhà Nước cũng vậy, chúng biết người dân hải ngoại chẳng có mấy ai đọc cái Nghị Quyết này nên chúng dựng đứng lên chuyện Nghị Quyết 36 nhằm gây chia rẽ, lũng đoạn hàng ngũ nguời Việt quốc gia ở hải ngoại. Và những con bò mộng Tây Ban Nha bèn tin ngay và chạy ào ra cắm đầu cắm cổ chống Nghị Quyết 36 mà chúng chỉ nhìn thấy màu đỏ ở đó.

Ở đây không phải chỗ để đăng lại hay phân tích ý đồ của Bản Nghị Quyết. Nhưng đọc nguyên bản Nghị Quyết 36 chúng ta thấy tuyệt đối không có chỗ nào là nhằm gây chia rẽ, lũng đoạn hàng ngũ người Việt quốc gia. Đó chỉ là sự diễn giải trong hoang tưởng và tâm cảnh sợ sệt của những kẻ chống Cộng cực đoan, cho nên họ cứ khăng khăng cho rằng đó là âm mưu của Cộng Sản và cương quyết chống Nghị Quyết đó bằng mọi cách mà không vạch ra rằng CS đã chia rẽ và lũng đoạn người Việt Quốc Gia ở hải ngoại như thế nào, và đã thực hiện được những gì. Phải chăng họ cho rằng mấy ông Thầy Tu Phật Giáo được mời, đến thuyết Pháp mỗi Chùa một hai ngày, rồi xúi Chùa này chống báng Chùa kia, và mấy ông Thầy Tu Công Giáo, làm mục vụ xin tiền ở vài cái nhà thờ, xúi nhà thờ này chống đối nhà thờ kia v..v.. để gây chia rẽ và lũng đoạn người Việt Quốc Gia ở hải ngoại?? Ai đồng ý xin mời lên tiếng, và tôi sẽ giới thiệu cho một bác sĩ tâm thần nổi tiếng... Khi xưa, sau một cuộc chiến lâu dài, chúng ta đã đầu hàng CS. Ngày nay, với tâm cảnh hoảng hốt trước mọi chính sách của Nhà Nước Việt Nam, CS không đánh mà chúng ta đã đầu hàng trước rồi. Chúng ta đã sợ đủ mọi thứ và đầu hàng ngay trước tất cả những gì từ trong nước ra ngoài, từ các ca sĩ, các đoàn trình diễn văn nghệ, những cuộc triển lãm tranh ảnh v…v… cho đến mấy chính khách hay Thầy Tu xuất ngoại mà không cần biết là họ xuất ngoại để làm gì, nghĩa là đầu hàng ngay cả trước khi các sự việc xẩy ra..

 

Nhưng sự yếu kém của những cá nhân, hội đoàn chống đối Đại Đức Thích Nhật Từ đã lên đến tột đỉnh vì Nghị Quyết 36 đã công bố từ ngày 26/3/2004, nghĩa là cách đây trên 4 năm. Và các người đã chống Nghị Quyết đó như thế nào để ba năm sau ban hành Nghị Quyết chúng ta có thể đọc được bản tin ngày 04/10/2007 những đoạn như sau:

 

Sau 3 năm thực hiện Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị, công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài đã có nhiều chuyển biến tích cực về tư duy và hành động, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm khẳng định.

Số Việt kiều về thăm quê hương, tìm hiểu điều kiện đầu tư ngày càng tăng, từ 300.000 người năm 2003 lên hơn nửa triệu người trong năm 2006. Tính đến hết năm 2006, có 2.050 dự án của người Việt Nam ở nước ngoài đầu tư về nước, với số vốn là 14.500 tỷ đồng. Lượng kiều hối bà con gửi về nước năm sau cao hơn năm trước, từ 2,7 tỉ USD năm 2003 lên 4,8 tỉ USD năm 2006.

Hàng năm có hàng trăm lượt chuyên gia trí thức về nước nghiên cứu, giảng dạy, hợp tác với các trường đại học, các viện nghiên cứu; nhiều hội, đoàn và các tổ chức nghề nghiệp của người Việt, đặc biệt là ở các nước phát triển đã thực hiện các hoạt động, các dự án hợp tác khoa học, công nghệ và các hoạt động mang tính nhân đạo trợ giúp đồng bào trong nước.

Bên cạnh những kết quả đạt được, Thứ trưởng Nguyễn Phú Bình đã chỉ ra những tồn tại, vướng mắc, hạn chế ảnh hưởng tới hiệu quả của công tác này thời gian qua. Đó là có lúc, có nơi, tình trạng thiếu nhất quán ở cấp địa phương và cơ sở, cơ quan trong nước và ngoài nước vẫn còn tồn tại, gây phiến hà, bức xúc cho kiều bào, nhất là trong việc giải quyết các thủ tục hành chính, đơn thư khiếu nại.

Để công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài ngày càng phát huy hiệu quả, Thứ trưởng Nguyễn Phú Bình nhấn mạnh nhiệm vụ giai đoạn 2007- 2010 sẽ tiếp tục hỗ trợ cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài ổn định, phát triển và hội nhập sở tại và duy trì bản sắc, văn hoá dân tộc…

Phải chăng đó là kết quả chống Nghị Quyết 36 trong hơn 3 năm của Tin Paris và các con bò mộng Tây Ban Nha??

Đọc 5 cái “Nhận Định Rằng” trong Bản Tuyên Cáo, chúng ta thấy sặc một mùi chống Cộng bừa bãi bất kể lý lẽ, toàn là những khẳng định hoang tưởng vô căn cứ về cái gọi là “âm muu gây chia rẽ, xáo trộn cộng đồng duới mọi hình thức, nhất là núp duới chiêu bài tôn giáo theo Nghị Quyết 36 của CSVN” Họ tưởng rằng chúng ta chỉ nghe những lời họ dựng đứng để tuyên truyền, không biết đọc Nghị Quyết và không biết Nghị Quyết nói cái gì hay sao? Sau Nhận Định là đến Tuyên Cáo. Chúng ta hãy đọc chơi một khoản trong Tuyên Cáo:

 

  1. Cực lực phản đối những nguời có trách nhiệm quản trị Hội Phật Giáo Mỹ Châu và Chùa Hoa Nghiêm cùng nhóm nhập nhằng tự xung là “Nhóm Phật Tử Vùng Hoa Thịnh Đốn” đã tiếp tay đưa sư quốc doanh Nhật Từ đến Virginia hoạt động dọn đuờng cho việc thực thi Nghị Quyết 36 của bạo quyền cộng sản Hà Nội;

 

Quý độc giả thấy hay không?? Sau hơn 4 năm ban hành Nghị Quyết 36, bây giờ “Nhóm Phật Tử Vùng Hoa Thịnh Đốn” mới đưa sư Nhật Từ đến để dọn đuờng cho việc thực thi Nghị Quyết 36. Tôi đã bảo là cái con nội trùng của Phật Giáo Việt Nam là không có đầu óc mà quả nhiên hắn không có đầu óc thật. Ai không đồng ý xin mời lên tiếng. Mặt khác, viết mà chơi, về phương diện lý luận, “Nhóm Phật Tử Vùng Hoa Thịnh Đốn” chúng tôi muốn mời ai đến Chùa của chúng tôi là chuyện của chúng tôi, các ông dính mũi vào làm gì? Chúng tôi có bắt các ông đến để nghe khách của chúng tôi, cũng là khách của nước Mỹ [xin đừng nhầm ý của “nước Mỹ” với “chính quyền Mỹ”] thuyết Pháp đâu? Đây là chuyện riêng của “Nhóm Phật Tử Vùng Hoa Thịnh Đốn” chúng tôi, và là một chuyện rât hợp pháp trong nước Mỹ này. Các ông sống ở đâu? Ở trong nước Mỹ, hay là ở trong các “xóm đạo cờ vàng”???

 

Nhưng vấn đề chính là không phải chỉ có “Nhóm Phật Tử Vùng Hoa Thịnh Đốn” mời Đại Đức Thích Nhật Từ đến thuyết Pháp mà còn nhiều nơi nữa, vậy các ông tính sao? Cứ tiêp tục xâm phạm vào quyền tự do của người ta hay sao?

Đây này, tôi cho các ông biết là việc chống đối Thầy Nhật Từ của các ông nó ấu trĩ như thế nào? Các ông có biết lịch trình hoằng Pháp của Thầy Nhật Từ trong những năm qua ở hải ngoại, từ 2004 đến nay, là như thế nào không? Để cho bớt dài, tôi không ghi chủ đề của những bài Pháp, tên thành phố, quý vị có thể kiếm trong trang nhà Đạo Phật Ngày Nay, mà chỉ ghi tên tiểu bang Thầy đến thuyết Pháp.

 

2004 – Hoa Kỳ:

 

Chùa Tịnh Luật, TX; Chùa Linh Duyên, TX; Chùa Từ Quang, TX; Đạo Tràng Chúc Hảo, CA; Chùa Phổ Minh, CA; Chùa An Lạc, CA; Chùa Đức Viên, CA; Đạo tràng An Hạnh, CA; Chùa Liễu Quán, CA; Chùa Diệu Quang, CA; Trả lời phỏng vấn đài Đuốc Tuệ, CA; Chùa Diệu Quang, CA (2); Chùa Phổ Đà, CA; Thiền viện Minh Đăng Quang, CA; Chùa An Lạc, CA (2); Chùa Phước Long, Conneticut; Chùa Phổ Hiền, Worcester; Chùa Hải Đức, Jacksonville (từ 13 đến 17-11-04); Tu viện Quan Âm, Memphis; Chùa Tam Bảo, Baton Rouge; Chùa Tịnh Độ, Lafayette; Chùa Liên Hoa, Olympia; Tu viện Bửu Hưng, Vancouver; Tu viện Chơn Không, Honolulu.

2005 – Hoa Kỳ:

Chùa An Lạc, CA; Đạo tràng Diệu Huệ, CA; Đạo tràng Từ Bi Nguyện, CA; Chùa Duyên Giác, CA; Chùa Quảng Đức, CA; Chùa Tuệ Viên, CA; Đạo tràng An Hạnh, CA; Chùa Quan Âm, CA; Đạo tràng Chúc Hảo, CA; Tịnh xá Ngọc An, CA; Tu viện Viên Chiếu, CA; Chùa Linh Sơn, Dickinson; Chùa Viên Thông, TX; Chùa Việt Nam, TX; Chùa Hải Đức, Jacksonville; Thiền Viện Minh Đăng Quang, TX; Đạo tràng Tiếng Chuông Tỉnh Thức, TX; Chùa Tịnh Luật, TX; Chùa Phật Tổ, CA; Chùa Hương Tích, CA; Đạo tràng Tâm Cát, CA; Chùa Di Đà, CA; Trao đổi với nhân sĩ chương trình phát thanh Đuốc Tuệ, CA; Chùa Liên Hoa, NE; Thiền Viện Minh Đăng Quang, TX (2); Đạo tràng Pháp Hoa, CA; Thính giả chương trình phát thanh Đuốc Tuệ, CA.

2006- Úc Châu:


Niệm Phật Đường An Lạc Hạnh, VIC; Tu Viện Quảng Đức, VIC. Chùa Pháp Hoa, SA; Chùa Quang Minh, VIC.; Chùa Phước Trí, VIC.; Chùa Hoa Nghiêm, VIC.; Chùa Quang Minh, VIC.; Chùa Phật Đà, Qld; Chùa Pháp Quang , Qld; Chùa Linh Sơn, Qld; Chùa Chánh Giác, WA.; Chùa Pháp Hoa, SA.; Chùa Pháp Âm, SA. ; Chùa Pháp Hoa, SA (2); Chùa Vĩnh Nghiêm, NSW; Chùa Pháp Hoa, SA (3); Chùa Thiên Ấn, NSW; Thiền Viện Minh Quang, NSW; Ni Viện Thiện Hòa, Cabramatta NSW; International Buddhist Centre, NT.

 

2007 – Hoa Kỳ:

Đạo tràng Phổ Hoà, CA; Đạo tràng Chúc Hảo, CA; Đạo tràng Minh Tâm, CA; Đạo tràng Duyên & Quang. Tel. (510) 599-0850; Chùa Đức Viên, CA; Quan Âm Tịnh Xá, CA; Đạo tràng Hạnh Giao, CA; Đạo tràng Từ Bi Nguyện, CA; Chùa Phổ Minh, CA; Tu Viện Viên Chiếu, CA; Chương trình phát thanh Đuốc Tuệ, CA; Chùa Đức Viên (2), CA; Chùa An Lạc, CA; Đạo tràng Diệu Huệ, CA; Chùa Linh Sơn, MA; Chùa Linh Quang, Pennsylvania; Chùa Giác Lâm, Pennsylvania; Đạo tràng Minh Thanh và Diệu Ngộ, Philadelphia; Chùa Quang Minh, IL; Chùa Phước Hậu, Wisconsin; Chùa Trúc Lâm, IL; Đạo Tràng Pháp Hoa, CA; Chương trình phát thanh Đuốc Tuệ, CA; Chùa Liên Hoa, Las Vegas; Chùa Hải Đức, FL; Phước Huệ Thiền Tự, WA.; Chùa Phật Tổ, CA; Chùa An Lạc (2), CA; Thiền viện Minh Đăng Quang, TX; Chùa Việt Nam, TX; Chùa Tịnh Luật, TX; Chùa Viên Thông, TX; Chùa Phước Hải, NC; Chùa Hoa Nghiêm, VA; Đạo tràng Washington DC; Đạo tràng An Hạnh, CA;

 

2008 - Hoa Kỳ:

Chùa An Lạc, CA; Chùa Liên Hoa, NE; Chùa Phật Tổ, CA; Chùa Linh Sơn, MA; Chùa Trúc Viên, MA; Chùa Phước Hậu, WI; Đạo tràng Trí Bảo, IL; Chùa Quang Minh, IL; Đạo tràng Tâm Cát, CA; Chùa Vạn Phước, CA; Phước Huệ Thiền Tự, WA; Chùa Hoa Nghiêm, VA (2); Đạo tràng Diệu Liên, VA; Tiểu Trúc Lâm Yên Tử, VA; Chùa Linh Quang, PA; Đạo tràng Minh Thanh và Diệu Ngộ, Philadelphia; Chùa Liên Hoa, NC; Chùa Phước Hải, NC.

Chúng ta thấy, trong mấy năm hoằng Pháp tại hải ngoại, Đại Đức Thích Nhật Từ đã thuyết Pháp tại trên 120 vừa Chùa, vừa Tu Viện Phật Giáo, vừa Đạo Tràng chưa kể ở các tư gia cư sĩ Phật Giáo muốn thỉnh Đại Đức để học hỏi thêm. Vậy thì cái đám chống Cộng ruồi bu này làm được cái gì với bản Tuyên Cáo, và tại sao lại ở Chùa Hoa Nghiêm vào năm nay, Tin Paris lại phát động sự chống đối? Và cho rằng Đại Đức Thích Nhật Từ xuất ngoại thuyết Pháp là trái nghịch với Giáo chỉ 9. Nhưng Đại Đức đã đi hoằng Pháp ở hải ngoại từ khi Giáo Chỉ 9 chưa được ngụy tạo để tung ra đời. Rõ ràng là cái tên nội trùng của PGVN này quả thật là chỉ viết bậy mà không để ý đến sự mâu thuẫn và rất vô lý trên.

 

Sau Bản Tuyên Cáo ruồi bu là Công Bố Của Diễn Đàn Tôn Giáo, trong đó là một khẳng định vô trách nhiệm, và những thông tin bịa đặt sai lạc về bằng cấp và vai trò Tổng Thư Ký IOC đại lễ Vesak của Đại Đức Thích Nhật Từ. Tôi đã vạch ra những sai lầm này rồi nên không nhắc lại ở đây nữa.

 

Tiếp theo là cái Thông Cáo Báo Chí về cái gọi là “Quan Điểm của Tập Thể Chiến Sĩ VNCH trước những hoạt động tuyên truyền và phá hoại Tôn giáo qua Nghị Quyết 36 của CSVN.”

 

Tôi nhìn thấy có mấy vấn đề của cái Thông Cáo này. Trước hết là Tập Thể Chiến sĩ VNCH là những ai, tại sao không có tôi, tôi cũng là một chiến sĩ VNCH, và chắc chắn là không có rất nhiều cựu quân nhân VNCH khác. Tôi có hỏi một số cựu quân nhân ở vùng tôi ở, chẳng ai biết cái Tập Thể Chiến sĩ VNCH là cái gì. Nhưng cái vấn đề to tổ bố nó rành rành ra trước mắt mọi người là cái tên ông Giáo sư Toàn (theo chiều) Gió Nguyễn Xuân Vinh, nhân danh Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện Tập Thể Chiến Sĩ /VNCH/ Hải Ngoại ký bản thông cáo báo chí đó. Vấn đề mà cựu chiến sĩ VNCH như chúng tôi đặt ra là: Ông Nguyễn Xuân Vinh là ai? Có tư cách gì mà ra làm Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện Tập Thể Chiến Sĩ /VNCH/ Hải Ngoại? Ai muốn công nhận thì cứ công nhận, chứ tôi thì tôi tuyệt đối không công nhận cái vai trò ruồi bu ấy. Tại sao? Vì bản chất ông Vinh là người trốn trách nhiệm chống Cộng trong thời chiến, nói nôm na trong quân đội chúng tôi là một tên đào ngũ. Ông ta được nhà nước VNCH cho đi học ở ngoại quốc rồi ông ta ở lại không chịu về nước để mang cái sở học cao ngất trời của ông ra để mà phục vụ quốc gia, trong khi các đồng đội của ông ta như Nguyễn Cao Kỳ, Lê Nguyên Khang, Nguyễn Đức Thắng v..v.. ở nhà chống Cộng từ ngày đầu đến ngày cuối. Vậy mà bây giờ ông ta lại nhẩy lên bàn-độc diễn vai trò Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện Tập Thể Chiến Sĩ /VNCH/ Hải Ngoại?. Tôi tự hỏi những người ở trong cái Tập Thể này có thấy nhục không khi để cho một người như Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh lên làm Chủ Tịch.

Một tài liệu tôi mới đọc gần đây của ông Trần Đỗ Cung cho thấy ông Vinh xuất thân từ đâu và tư cách như thế nào:

 

[1960]: Một lần nữa dưới sự chủ tọa của Tư Lệnh mới Trung Tá Nguyễn Xuân Vinh khi mọi người đang chăm chú họp bàn thì Thiếu Tá Nguyễn Cao Kỳ bỗng nhiên rút khẩu colt 45 đặt cái phịch xuống bàn và ngang nhiên tuyên bố, “Tôi không đồng ý đưa chính trị vào Không Quân. Nếu quanh ta mọi sỹ quan đều thăng thưởng và sắp xếp chỉ huy vì vào đảng nào đó thì chẳng mấy chốc mà quanh ta chỉ còn lại một lũ điếu đóm bất tài thôi”! Tư Lệnh Vinh xa xầm nét mặt từ đỏ xuống xám xanh rồi cuộc họp chấm dứt sau đó một cách hết sức vô duyên.

Chúng ta phải hiểu vào đầu thập niên 1960 thì đảng đây là “đảng cần Lao”. Ông Kỳ là một cao bồi, giống như cao bồi Texas Bush bây giờ, điều này ai cũng biết ngay từ hồi ông ta học Trung Học, nhưng cái đáng khen là ông ta rất tốt với bạn bè (không có tôi trong đó nhưng tôi biết qua các bạn đồng khóa) và ông ta dám ăn dám nói, không hèn hạ như lũ gia nô của nhà Ngô. Về bằng cấp, học vị thì ông Kỳ thua xa ông Vinh, nhưng về tình người và tư cách thì ông Vinh không bén gót ông Kỳ. Chuyện ông ta về Việt Nam làm ăn hay nói năng ra sao, đó là quyền tự do của ông ta và suy tư sau cuộc chiến của cá nhân ông ta, tôi không có quyền động đến.

 

Bây giờ chúng ta lại thử đọc chơi vài câu trong bản Thông Cáo Báo Chí của ông “chủ tịch” Nguyễn Xuân Vinh kèm theo vài lời nhận xét của TCN:

 

Kính gửi: Quý Đồng Hương, Quý Niên Trưởng và Quý Chiến Hữu [Trong những năm chiến tranh sôi nổi ở Việt Nam thì ông sống ở ngoại quốc, có thiết tha gì đến quê hương mà bây giờ gửi “đồng hương”. Mặt khác, cũng trong những năm đó, ông có chiến đấu cái con khỉ gì đâu mà bây giờ lại coi các cựu quân nhân VNCH là chiến hữu]

Nhằm vào gây chia rẽ trong các hàng tu sĩ, cư sĩ và các giáo hữu có tinh thần yêu quốc gia dân tộc, luôn sát cánh và bảo vệ truyền thống Trung Nghĩa của tiền nhân và mang đức tin vào đời sống cộng đồng. [Người như vậy mà nói đến truyền thống Trung Nghĩa của tiền nhân, và ông định mang đức tin nào vào đời sống cộng đồng đây? Phải chăng là đức tin Cần Lao của ông khi xưa?]

Nhằm biến Cộng đồng Hải ngoại trở thành “Khúc ruột ngàn dặm” sẵn sàng ủng hộ mọi hoạt động kinh tài của CSVN tại hải ngoại, Cộng Sản Việt Nam qua Nghị Quyết 36 luôn luôn muốn gây ảnh hưởng vào Cộng Đồng người Việt Quốc Gia Hải ngoại bằng mọi hình thức Từ Thiện, Tôn Giáo và Du Lịch hầu lôi kéo sự ủng hộ của người Việt Tỵ Nạn Cộng sản cho chính sách đối ngoại của tập đoàn thống trị CSVN. [“Biến” bằng cách nào?? Tôi có cảm tưởng là chính ông Vinh cũng chưa đọc Nghị Quyết 36, cho nên chỉ nhắc lại những điều hoang tưởng và hoảng sợ của giới chống Cộng không có đầu óc. Nếu người Việt hải ngoại muốn ủng hộ chính sách đối ngoại của CSVN hay muốn hưởng ứng Nghị Quyết 36 như nhiều người đã làm, thì các ông tính sao? Không cho phép họ làm hay giở trò hăm dọa?]

Để thực hiện điều này, CSVN đã dùng những cán bộ tuyên vận đội lốt tu sĩ đề lôi kéo một số tín đồ mộ đạo làm những họạt động phá hoại truyền thống đoàn kết trong các tôn giáo và gây sự phân hoá để làm mọi hoạt động của Cộng đồng hải ngoại bị yếu kém . [Ông thử kể ra xem, sau mấy năm hoằng pháp của Đại Đức Thích Nhật Từ ở Mỹ và Úc, và sau vô số chuyến mục vụ xin tiền của các giám mục linh mục Ca-Tô, các Phật tử và các con chiên đã làm những gì, đã có những hoạt động gì, để phá hoại truyền thống đoàn kết trong các tôn giáo và gây sự phân hoá để làm mọi hoạt động của Cộng đồng hải ngoại bị yếu kém? Hãy kể chi tiết về ngày giờ và địa điểm cùng nội dung các hoạt động đó.]

Không từ bỏ mục đích phá hoại, CSVN đã đưa Thích Nhật Từ vốn là một cán bộ tôn giáo đến thủ đô Hoa Thịnh Đốn của Hoa Kỳ để thuyết giảng và gây ảnh hưởng vào một số Phật Tử hải ngoại. [Các ông sợ Đại Đức Thích Nhật Từ thuyết giảng Phật Pháp để gây ảnh hưởng vào một số Phật Tử hải ngoại? Ảnh hưởng gì? Ảnh hưởng thăng tiến trong vấn đề tu tập? Nhưng đây có phải là lần đầu tiên Đại Đức Thích Nhật Từ đến thuyết Pháp ở Mỹ?? Vậy mấy năm trước thì các hội đoàn ma, tập thể chiến sĩ VNCH, và Tin Paris ở đâu? Bến hải hay Cà Mâu? Mà không ra tuyên cáo, thông cáo chống? Điều rõ ràng là sự chống đối năm nay liên hệ đến chính trị và tôn giáo hậu Vesak của đám người ghen tị, tức tối và chống Cộng chết bỏ.]

 

Cuối cùng, coi cái Thông Cáo Báo Chí này như một sắc lệnh của giáo hoàng, ông “chủ tịch” Nguyễn Xuân Vinh còn “Kính chuyển Thông Cáo đến “Quý Niên trưởng, Quý Chiến Hữu để “Thi hành” [sic]. Thông cáo Báo Chí [TCBC] là để thi hành? Nếu như vậy thì Võ Văn Ái đã lên làm vua ở hải ngoại từ lâu rồi vì hắn đã ra hết TCBC này đến TCBC khác, tính cho đến ngày nay có thể chứa đầy một thùng rác lớn, nhưng chẳng có ai buồn coi những TCBC của hắn là cái gì đáng phải quan tâm. Nên nhớ, ngày nay giáo dân coi sắc lệnh của giáo hoàng như “ne pas” huống chi là cái Thông Cáo ruồi bu này mà bắt các “chiến hữu và các hậu duệ” phải thi hành. Nói thật mà nghe, chúng tôi không bao giờ làm ô nhiễm đầu óc con cái của chúng tôi bằng những chuyện chính trị nhơ bẩn này. Mấy người nên biết như vậy.

Hết chuyện ông “chủ tịch” Nguyễn Xuân Vinh. Bây giờ sang đến chuyện ông “Thầy” Thích Đức Tĩnh mới xuất hiện gần đây. Có vẻ như ông này làm chủ trang nhà Đại Viên Giác dot com (daiviengiac.com) và trang nhà đó, từ mấy tháng nay đã có tới 1000 người đọc có lẻ. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy tên ông này. Giá ông ta cho độc giả biết là ông ta đã xuất gia từ bao giờ, ngày nào tháng nào, với cao tăng nào, ở Chùa nào để độc giả yên tâm khỏi thắc mắc, thì lúc bấy giờ chúng ta mới tính đến chuyện thảo luận Phật Pháp với ông ấy. Bởi vì thời buổi này, ai cũng có thể tự nhận mình là đã cạo tóc, vì trên Internet có ai biết ai trọc đầu đâu, rồi tự khoác cho mình một cái họ “Thích” thế là đương nhiên làm Thầy, làm Đại Đức , làm Thượng Tọa v..v.. Ở Việt Nam đã có vụ giả làm sư đi quyên tiền láo rồi bị bắt đấy thôi.

Trước hết, chuyện Tuyết Mai phỏng vấn “Thầy Thích Đức Tĩnh” cũng lại là chuyện ruồi bu. Phỏng vấn Thầy Nhật Từ đã cho ta thấy rõ ý đồ ruồi bu rồi, đến cái phỏng vấn này thì lại càng ruồi bu hơn nữa. Trong bài phỏng vấn Thầy Nhật Từ, Tuyết Mai đã hỏi một câu ngớ ngẩn, hỏi mà không phải là hỏi: “Xin Thầy cho biết có phải Thầy là một thành viên trong Phật Giáo Việt Nam không? ( Phật Giáo Quốc Doanh)”. Nếu tôi không lầm thì Tuyết Mai cũng là một Phật tử Chùa Hoa Nghiêm, đã biết rõ là Thầy ở trong Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, và đã cho rằng đó là Phật Giáo Quốc Doanh, mà còn đi phỏng vấn để “tìm hiểu ĐĐ Thích Nhật Từ có phải là “Sư Quốc Doanh” đang thi hành Nghị Quyết 36 của CS ở hải ngoại không?” Thật đúng là chuyện ruồi bu. Một câu hỏi đần độn khác có ý quy kết trắng đen là:

Thưa Thầy, theo Thầy Thích Không Tánh thì hiện nay ở VN có những tăng ni dấn thân đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo và duy trì, phát triển đạo pháp và có những tăng ni cầu an, chỉ muốn được yên thân, thưa Thầy thuộc nhóm nào?

Có hai vấn đề ở đây. Thứ nhất, có chắc là những tăng ni dấn thân đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo và duy trì phát triển Đạo Pháp không? Tự do Tôn Giáo như thế nào, tự do tôn giáo của vài cá nhân hay của tập thể?, và phát triển Đạo Pháp nào, Đạo Pháp chống đối hay Đạo Pháp chuyển hóa? Và thứ nhì, không dấn thân tranh đấu cho tự do tôn giáo (sic) thì tất nhiên phải là cầu an, chỉ muốn được yên thân hay sao? Không Tánh ơi là Không Tánh! Tại sao Tuyết Mai lại ép Thầy Nhật Từ phải ở một trong hai nhóm trên? Dù có đến 10 nhóm đi chăng nữa mà Thầy Nhật Từ không muốn ở trong nhóm nào thì có được không? Thế mà cũng đòi đi phỏng vấn.

Một câu hỏi khác cũng phản ánh trình độ hiểu biết của Tuyết Mai:

Như vậy mục đích Thầy ra đây để làm gì, ở hải ngoại cũng có nhiều Thầy hay đâu cần Thầy ra đây giảng dạy?

Chẳng có ai lại đi hỏi một câu quá kém cỏi như vậy. Muốn biết “để làm gì” (sic) thì hỏi các Chùa đã mời Thầy đến giảng Pháp. Có nhiều Thầy hay? Nhưng tại sao các Chùa không mời các Thầy hay ở hải ngoại mà lại đi mời Thầy Nhật Từ, và nếu các Chùa không mời thì Thầy Nhật Từ có tự động đến rồi đưa công an đến bắt Phật tử ở các Chùa đó phải đến nghe Thầy “tôn giáo vận” không? Hỏi mới han, thế mà cũng có nhiều người khen nhắng cả lên.

Đọc bài Tuyết Mai phỏng vấn ông “Thầy Thích Đức Tĩnh” tôi thấy tức cười vì cả người đi phỏng vấn lẫn người được phỏng vấn chẳng ra cái trò gì, hỏi cũng không biết hỏi, trả lời thì cũng chẳng phải là trả lời, chỉ nhằm mục đích ám sát tư cách cá nhân [character assasination] Thầy Nhật Từ. Đọc loại ngôn từ phát ra từ “Thầy Thích Đức Tĩnh”, tôi thấy thật là tội nghiệp cho những người nào tôn ông ấy là “Thầy”.

Mở đầu bài phỏng vấn, Tuyết Mai viết:

“Tuần rồi Tuyết Mai đã phỏng vấn thầy Thích Nhật Từ, Thầy viện dẫn nhiều giáo lý nhà Phật, dựa theo đó thầy đưa ra nhiều quan điểm và nói thầy đi ra ngoại quốc nhiều lần để thuyết giảng cho những tu sĩ xuất gia cũng như Phật tử tại gia ở hải ngoại. Vì chúng ta đang sống trong một xã hội văn minh, có tự do tư tưởng, tự do ngôn luận. Tuyết Mai xin phỏng vấn Thầy Thích Đức Tĩnh về giáo lý nhà Phật theo quan điểm của Thầy. Kính mời quý độc giả theo dõi câu chuyện của Tuyết Mai và Thầy Thích Đức Tĩnh.”

Muốn phỏng vấn một người nào về chủ đề nào đó thì mình phải nắm vững cái chủ đề đó để có thể biết là người được phỏng vấn nói đúng hay sai. Tuyết Mai hiểu về giáo lý nhà Phật bao nhiêu mà phỏng vấn Thầy Thích Đức Tĩnh về giáo lý nhà Phật. Và nếu Thầy Thích Đức Tĩnh trả lời bậy về giáo lý Phật Giáo thì Tuyết Mai có đủ trình độ để nhận ra không? Phật Giáo có cả rừng kinh điển, vậy muốn hỏi giáo lý nào, và người được hỏi đã có quá khứ như thế nào chứng tỏ là ông ta thông hiểu về giáo lý nhà Phật. Chẳng qua đây chỉ là câu hỏi khơi mào cho sự chống đối Đại Đức Thích Nhật Từ. Chúng ta hãy đọc một câu hỏi khác và câu trả lời của Thầy Thích Đức Tĩnh:

Tuyết Mai: Theo thầy Nhật Từ: “Người xuất gia chỉ chuyên theo con đường tâm linh. Tuân theo những lời Phật dạy. Phải bỏ việc tranh đấu ra ngoài. Sở trường của người xuất gia là chuyển hóa tâm linh qua tu tập, có thể chuyển hóa được giai cấp lãnh đạo và chuyển hóa cả giai cấp bị áp bức nữa”.

Thưa Thầy, diễn dịch kinh điễn Phật như vậy thì trong trường hợp đất nước VN bị Trung Cộng xâm lăng, Phật giáo bị CS tiêu diệt, tu sĩ Phật giáo cũng như Phật tử có nên theo lời Phật dạy, chỉ lo tu tập để giải thoát cá nhân mình và chuyển hóa giai cấp lãnh đạo? Liệu với thái độ thụ động, tu sĩ VN có chuyển hóa được chính quyền CSVN hiện nay?

Trước hết câu hỏi này quá nhảm đi vì lẫn lộn chuyện xâm lăng của ngoại quốc với chính quyền nội tại của một quốc gia. Cũng lại không biết cả sử nhà nữa. Trong quá khứ đã biết bao lần các nhà sư cởi áo cà sa khoác chiến bào, chống xâm lăng xong rồi lại rũ bụi trần trở về với con đường giáo dục chuyển hóa người dân cũng như cố vấn cho chính quyền. Một người như Thầy Thích Nhật Từ lại không biết đến điều này hay sao? Nhưng chúng ta hãy đọc câu trả lời của cái ông gọi là “Thầy” Thích Đức Tĩnh:

Sở dĩ tôi trả lời các câu hỏi của Cô Tuyết Mai hôm nay chỉ với mục đích duy nhất là đề trình bày một sự thật về đạo Phật (sic), về sự lợi dụng tấm áo cà-sa của một vài Thầy, như thầy Nhật Từ chẳng hạn (chưa chi đã mở màn vu khống và chụp mũ rồi), đã không những diễn đúng Phật pháp, mà lại làm ngược lại những lời dạy của Đức Phật. [Chứng minh đi]

Trước hết, xin hỏi trình độ và sự hiểu biết của thầy Nhật Từ cở nào? Biết đến đâu mà thầy muốn ra hải ngoại để giảng dạy cho người xuất gia và Phật tử ở nước ngòai ? Cứ xem như lời lẽ hợm hĩnh, thiếu khiêm tốn, bất lịch sự và không có sự hiều biết của Thầy Nhật Từ trả lời Cộng Đồng Người Việt thì dư biết Thầy là người như thế nào?…Người như vậy mà đòi đi giải độc??[sic] thì hết biết?

Thế thì ông “Thầy” Thích Đức Tĩnh biết đến đâu, đã giảng bao nhiêu bài Pháp, đã viết được bao nhiêu tác phẩm, đã dịch được bao nhiêu kinh điển v…v… và đã được những Chùa nào mời đến thuyết Pháp? Trình độ và sự hiểu biết của Đại Đức Thích Nhật Từ cỡ nào, chúng ta không biết, nhưng tôi biết là ông ta đã được trên 120 vừa Chùa vừa Tu Viện Phật Giáo ở hải ngoại mời đến thuyết pháp, và trong một số Chùa thì chính các vị xuất gia trụ trì đích thân mời ông ta đến, và đặc biệt là có mấy Chùa lại “tái thỉnh” ông ta đến lần thứ hai, thứ ba gì đó để thuyết Pháp. Đây không phải là vấn đề Thầy Nhật Từ muốn hay không muốn, mà là duyên, cái duyên được các Chùa mời. Chắc Tuyết Mai và “Thầy” Thích Đức Tĩnh chưa đọc đến tiểu sử và thành tích của Thầy Thích Nhật Từ trên Vi.Wikipedia.org mà tôi đã đưa lên trước đây. Có giá trị gì không, hay vì là “sư quốc doanh” [sic] nên không có bất cứ một giá trị nào? Chỉ có “sư thống nhất” như Thích Hộ Giác, Thích Chánh Lạc, Thích Giác Đẳng, Thích Không Tánh v…v… , dưới quyền thống trị của cặp Võ Văn Ái và Penelope mới có giá trị về những thành tích văn hóa Phật Giáo của họ, nếu có, hay sao?? Ngoài ra cũng theo Vi.Wikipedia.org thì ở trong nước Đại Đức Thích Nhật Từ đã:

Giảng trên 400 pháp thoại tại chùa Giác Ngộ, chùa Hoằng Pháp, chùa Xá Lợi, chùa Ấn Quang, chùa Phổ Quang, chùa Đức Quang, chùa Giác Nguyên và một số các chùa ở các tỉnh thành khác. - Tổ chức nhiều triển lãm nghệ thuật Phật giáo và các chương trình văn nghệ Phật giáo tại một số chùa và HTV trong vòng ba năm qua.

Lạ nhỉ, trình độ và hiểu biết của Đại Đức Thích Nhật Từ chẳng biết đến đâu, theo như ông “Thầy” Thích Đức Tĩnh ngụ ý ở trên, nhưng lại có những thành tích ngoạn mục về văn hóa Phật Giáo và phục vụ quần chúng như vậy, trong khi thành tích về văn hóa Phật Giáo và phục vụ quần chúng của ông “Thầy” Thích Đức Tĩnh, chắc là rất có trình độ và hiểu biết, thì lại là con số không vĩ đại. Thế mà cũng đòi lên tiếng phê bình dỏm Đại Đức Thích Nhật Từ và đòi công khai đối thoại với ông ta. Mấy ông chỉ biết tố Cộng chứ làm gì mà biết đối thoại, hoặc là chỉ biết đối thoại bằng những thủ đoạn chụp mũ và mạ lỵ cá nhân. Tôi nghĩ Thầy Nhật Từ không hơi đâu mà phí thì giờ đi làm cái việc lãng xẹt ruồi bu này. Ông “Thầy” Thích Đức Tĩnh còn phán:

Đức Phật khuyên chúng ta: “Nên đi tìm chân lý, chớ vội tin lời nói của người nói, dù người nói đó có nhiều uy tín”. Như vậy đối với người không có uy tín như thầy Thích Nhật Từ, chúng ta có thể tin được không ? Đã tin không được thì nói gì đến chuyện xa vời, không thiết thực là Nhật Từ qua Mỹ nhiều lần để giảng dạy cho người xuất gia … Nói như thầy Nhật Từ là nói ngụy biện, không logic, nói một chiều, nói ngược lại những lời Đức Phật đã dạy.

Đúng vậy, Kinh Đức Phật nói cho người dân Kalama dạy vậy. Đức Phật dạy là “đừng vội tin” mà phải tự chứng nghiệm những lời nói của người, có uy tín hay không không phải là vấn đề, xem có ích cho mình cho người và không ra ngoài chánh Pháp thì bấy giờ hãy tin. Tại sao chưa chi đã khẳng định Thầy Nhật Từ là người không có uy tín? Vì không có uy tín nên Thầy được Liên Hiệp Quốc đề cử làm Tổng Thư Ký của IOC trong đại lễ Vesak vừa qua? Vì không có uy tín nên Thầy được trên 120 Chùa, Tu Viện Phật Giáo ở hải ngoại mời đến thuyết Pháp? Ông Thầy Thích Đức Tĩnh phán bậy mà không biết mình là nói bậy. Tại sao không thể tin được Thầy Thích Nhật Từ? Tại sao lại tin không được, nghe Thầy giảng Pháp có tin được không. Không tin thì tại sao lại vẫn mời Thầy đến để giảng Pháp? Mà chuyện các bậc xuất gia mời Thầy đến thuyết Pháp thì có gì là xa vời, xa vời ở chỗ nào? Tuyết Mai đã đặt một câu hỏi khá đần độn và người trả lời lại dựa vào cái câu hỏi đó để trả lời một cách đần độn cũng không kém. Vì thế mới lên án Thầy Nhật Từ là nói ngụy biện, không logic, nói một chiều, nói ngược lại những lời Đức Phật đã dạy mà không vạch rõ ra là ngụy biện, không logic, nói một chiều, nói ngược lại những lời Phật dạy ở chỗ nào.

Trong học thuyết cũng như kinh điển nhà Phật về thời Đức Phật còn sinh tiền làm gì có chuyện chủ nghĩa, chế độ này, chế độ kia? Làm gì có Cộng Sản hay Tư Bản ? Làm gì có tự do, dân chủ? Đó là thời phong kiến nên không nẩy sinh nhiều vấn đề như bây giờ? Nên vấn đề không được đề cập đến. Không được đề cập đến, không có nghĩa là cấm. Sự diễn dịch của thầy Nhật Từ như vậy có nghĩa là chỉ đóng khung hạn hẹp, chứng tỏ sự thiếu hiểu biết mang tính chất ráp máy sai lầm.

Đây mới chính là lối ngụy biện dỏm, cho rằng xã hội thay đổi thì giáo lý Phật Giáo cũng phải thay đổi theo. Thay đổi để chống Cộng? Giáo lý của Đức Phật là nền tảng tu tập cho người xuất gia cũng như người tại gia. Áp dụng thế nào là tùy theo sự hiểu biết và trình độ tu tập của mỗi người. Trong Phật Giáo có câu “tùy duyên mà bất biến” nghĩa là tùy duyên mà áp dụng hay giảng Pháp nhưng căn bản giáo lý của Đức Phật thì không thay đổi. Như trên đã nói, trong thời chiến chống ngoại xâm thì các sư cởi áo cà sa khoác chiến bào. Nhưng khi thái bình trở lại với đất nước thì các bậc xuất gia lại trở về con đường tâm linh, giáo dục và chuyển hóa. Việt Nam hiện nay đang ở trong thời bình. Những xung đột nội bộ hay đối nghịch về ý thức hệ không thuộc lãnh vực để các bậc xuất gia tham gia. Do đó Thầy Nhật Từ, đứng trên cương vị của một tu sĩ Phật Giáo trong thời bình, trả lời không sai. Mặt khác, không phải cứ tranh đấu mới là yêu nước, bởi vì có khi tranh đấu chỉ cho những mục đích riêng tư thấp hèn. Thầy Nhật Từ đã dấn thân vào công việc phục vụ quần chúng rất nhiều: từ những tù nhân trong các trại tù, cho đến các cụ già cô đơn v..v… Mấy người chỉ trích Thầy là không tranh đấu, nhưng mấy người đã làm được những gì cho quốc dân đồng bào?

Thầy Nhật Từ nói: “Người xuất gia không nên trở thành công cụ của một chính thể nào?”. Vậy nếu không có sự chỉ định của chính phủ Việt Nam hiện hữu, liệu thầy Nhật Từ có được làm Tổng thư ký Ban Tổ chức lễ Phật Đản vừa qua không ? Nếu không có sự đồng ý của Ban Tôn giáo, liệu thầy Nhật Từ có tự qua Mỹ được không ?

Đến đây chúng ta mới thấy rõ mục đích xuyên tạc để kết hợp Thầy Thích Nhật Từ với chính quyền Việt Nam. Ông Thích Đức Tĩnh dập theo khuôn của Bản Tuyên Cáo vô giá trị của Tin Paris et al.. rằng: Vesak Hà nội 2008, được Ban Tôn Giáo và Đảng tín nhiệm giao chức vụ Tổng Thư Ký. Và nay ông ta lại nói bậy giống như trên: nếu không có sự chỉ định của chính phủ Việt Nam hiện hữu, liệu thầy Nhật Từ có được làm Tổng thư ký Ban Tổ chức lễ Phật Đản vừa qua không ? Chuyện Thầy Nhật Từ là Tổng Thư Ký IOC chẳng liên quan gì đến sự chỉ định của chính quyền Việt Nam cả. Tôi lại phải nhắc lại sự kiện sau đây một lần nữa:

Ngày 29-5-2007, trong lễ bế mạc đại lễ Vesak LHQ ở Thái Lan, Hoà thượng Dharmakosajarn đã căn cứ vào Hiến chương đại lễ Vesak Liên Hiệp Quốc, công bố trước hơn 500 đoàn đại biểu Phật giáo thuộc 62 quốc gia rằng Việt Nam là nước đăng cai Đại Lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc 2008, và Tiến sĩ Lê Mạnh Thát, Phó viện trưởng Học viện Phật giáo Việt Nam tại Thành Phố Hồ Chí Minh làm Chủ Tịch Uỷ ban Tổ chức Quốc tế (viết tắt là IOC = International Organization Committee), và Đại Đức Thích Nhật Từ được bầu làm Tổng Thư Ký IOC.

“Người xuất gia chỉ làm công việc thuần túy tu tập”. Vậy tại sao thầy Nhật Từ không ở lại Việt Nam để lo công việc tu tập, thầy qua Mỹ làm gì ? Con người mà bỏ tranh đấu thì biến thành hình nộm, còn thua con khỉ; vì con khỉ thì cũng phải tranh đấu thì mới sống còn.

Đây có phải là ngôn từ của một ông “Thầy” mang họ “Thích” hay không? Con khỉ cắn xé nhau để giành ăn, tranh đấu để sống còn. Vậy người xuất gia như ông “Thầy” Thích Đức Tĩnh cũng phải bắt chước tranh đấu như vậy hay sao? Ô Hô! Ai Tai! Mời ông cứ tự tiện mà tranh đấu như thế. Chúng tôi xin: em chạ, em chạ. Người ta có thể tranh đấu dưới nhiều hình thức, không nhất thiết cứ phải là chống Cộng hay chống quốc doanh mới là tranh đấu. Cái loại đầu óc hẹp hòi như vậy thì có tranh đấu cũng chẳng mang gì lợi ích cho ai.

Tôi nghĩ chừng đó cũng đủ, vậy tôi nên chấm dứt ở đây là vừa.

Đôi Lời Kết Luận:

Tôi tưởng bài của tôi đã chấm dứt. Không ngờ tôi lại nhận được cái DVD quay cuộc phỏng vấn của Tuyết Mai với Thầy Nhật Từ. Xem DVD này tôi thấy bản văn về cuộc phỏng vấn đã cắt xén (1) rất nhiều, nhất là những đoạn Thầy Nhật Từ trả lời rất hay. Tôi cho đây là một thủ đooạn không mấy lương thiện trí thức.

Xem DVD, nhìn thái độ của bà Tuyết Mai tôi có cảm tưởng là chủ ý bà ta hỏi chỉ để mà hỏi, vì bà ta cũng chẳng buồn nghe Đại Đức trả lời ra sao. Và những câu hỏi của bà ta chỉ có mục đích quy kết định dồn Đại Đức Thích Nhật Từ vào chân tường. Nhưng điểm đáng khen về Thầy Nhật Từ là Thầy luôn luôn rất bình tĩnh, trả lời với nụ cười vui vẻ, chẳng có một vẻ nào là nổi giận, ngay cả trước những câu hỏi vô lễ có ý chụp mũ Thầy.

Còn có ông Nguyễn Kim Hùng, với một thái độ rất vô lễ, hùng hổ đặt mấy câu hỏi và cứ muốn đưa chính trị vào đến độ có người hiện diện trong cuộc phỏng vấn cũng phải gạt ông ta đừng nói tiếp nữa. Thế mà Thầy Nhật Từ vẫn tươi cười và trả lời rất đàng hoàng, có ý giáo dục ông ta nhưng hình như ông Hùng không hiểu được.

Có lẽ vì vậy mà Thầy Nhật Từ đã phải than: Một người có tác phong kém văn hóa, thiếu lịch sự tối thiểu và thiếu trách nhiệm đạo đức như thế mà cũng tồn tại trong một xã hội tiến bộ của phương Tây mà không mắc ngượng sao? Đây là một lời than có ý thương hại, tội nghiệp chứ không phải là do sân hận, vì trong cuộc phỏng vấn chúng ta thấy Thầy Nhật Từ lúc nào cũng tươi cười, trả lời điềm đạm.

Một câu hỏi lãng xẹt của bà Tuyết Mai là: Thầy thấy hình Linh Mục Lý bị bịt miệng trước phiên tòa, người dân VN sống không có nhân quyền, không có Tự Do Tôn giáo thì Thầy nghĩ như thế nào?

Thầy Nhật Từ chỉ trả lời nhẹ nhàng là: Tôi không muốn nhận xét về LM Lý và sự khác biệt về quan điểm nhân quyền và tự do, vì nó không phải là nhiệm vụ của tôi.

Nếu bà Tuyết Mai hỏi tôi câu đó thì tôi sẽ trả lời như sau: Chuyện ông Lý bị bịt miệng trước tòa chẳng dính líu gì đến chuyện tự do tôn giáo hay nhân quyền cả. Ông ta có những hành động cử chỉ côn đồ và chửi bậy trong tòa nên bị bịt miệng. Nếu ông ta làm như vậy trước một tòa án của Mỹ thì chắc chắn là ông ta sẽ gánh thêm ít nhất là 2 năm tù về tội “coi thường tòa án” [contempt of the court]

 

Chúng ta thấy rõ ràng là sự chống đối Đại Đức Thích Nhật Từ đến thuyết Pháp ở Chùa Hoa Nghiêm là do bọn người phát dị ứng với những thành quả của Đại Lễ Vesak của Liên Hiệp Quốc được tổ chức ở Việt Nam. Nhưng những luận điệu chống đối quá kém cỏi, hoàn toàn vô căn cứ, và nặng về xuyên tạc và chụp mũ. Nhưng bất kể là những xuyên tạc, vu khống, và chụp mũ của bọn người này là như thế nào, như tôi đã viết: chúng đã hoàn toàn thất bại, vì cái “bio” của Đại Đức Thích Nhật Từ ở trên Bách Khoa Toàn Thư Vi.Wikipedia.org đã bẻ gẫy tất cả mọi xuyên tạc bịa đặt của chúng về cá nhân Đại Đức. Mặt khác, sự kiện là trên 120 Chùa, Tu Viện Phật Giáo ở hải ngoại mời Thầy Nhật Từ đến thuyết Pháp, đã chứng tỏ uy tín và kiến thức của Thầy về Phật Pháp đã đứng vững trong cộng đồng Phật Giáo hải ngoại. Vậy thì, hãy bỏ ngoài tai những lời thị phi, xin Thầy Nhật Từ cứ thản nhiên tiến bước trên con đường mình chọn. La caravane cứ passe, có phải không?

 

Và bây giờ thì tôi có thể chấm dứt bài của tôi thật rồi.

 


(1) Chú thích của tòa soạn sachhiem.net:

Bà 
Tuyết Mai trên Youtube.comBà
Tuyết Mai lúc đang phỏng vấn ở chùa Hoa Nghiêm

Hình ảnh và âm thanh mà bà Tuyết Mai đăng trên youtube.com và các diễn đàn đều đã được chính bà thay đổi rất nhiều. Sau đây là những sự khác biệt khi chúng tôi so sánh với DVD mà người có mặt tại chùa Hoa Nghiêm đã thu được ngay tại chỗ:

- Hình bà Tuyết Mai như đã đăng trên youtube mặc áo đỏ hồng, cổ trần, cắt tròn. Nhìn phía sau lưng bà, người ta thấy có lưng ghế gỗ tốt đánh vẹc ni, tức là bà đang ngồi và nói với giọng ung dung.

- Thực tế trong DVD thu tại chỗ, bà mặc áo đầm màu nâu có hoa trắng đều khắp thân áo, cổ trần nhưng đường cắt vuông. Trong DVD, bà trang bị máy thu hình ngay giữa sàn nhà, đứng, hay ngồi trệt, và thường chấp tay sau đít khi đặt các câu hỏi, nhiều lúc chồm hổm, chỉ trỏ vào mặt thầy Nhật Từ, lập tới lập lui một câu hỏi, ngắt lời, bắt thầy phải trả lời những câu hỏi có tính cách va chạm đến người của tôn giáo khác.

- Bà Tuyết Mai đem phim về nhà, thay đổi y phục, ngồi ghế chỉnh tề và tự đạo diễn một mình để thu lại phần của bà. Do đó, những thái độ chỉ chỏ, chồm hôm trong lúc phỏng vấn đã không được trình bày cho khán thính giả.

- Trong phần phỏng vấn thực sự ghi lại trong DVD cũng có đoạn ông Nguyễn Kim Hùng chất vấn thầy với thái độ và giọng nói không được lịch sự. Video clip mà bà Tuyết Mai đăng tải đã bỏ hết các phần đó.

- Tóm lại, bà Tuyết Mai đã thay thế hình ảnh và âm thanh của bà để "bớt nhược điểm" hơn lúc phỏng vấn buổi chiều trước. Có điều rất tiếc là nhân tiện bà Tuyết Mai cắt bớt những điểm tương phản khi thầy Nhật Từ ôn tồn trước sự chất vấn của những người mang danh Phật tử nhưng có những hành vi xỉa xói một cách bất xứng. Tuy nhiên khán thính giả vô tư sẽ vẫn thấy thái độ bình tĩnh, hiền hòa và khiêm cung của thầy Nhật Từ trong suốt bài phỏng vấn.

Source: daophatngaynay.com

Các tin đã đăng: