16/04/2012 11:14 (GMT+7)
Sự
sống lúc nào cũng chấp nhận ta, nó chỉ chờ ta tự chấp nhận chính mình
mà thôi. Tha thứ không có nghĩa là bỏ qua hết những gì ta đã làm, hoặc
tưởng tượng rằng một ngày nào đó những nỗi đau trong ký ức rồi sẽ giản
dị biến mất. Nó chỉ có nghĩa là ta ý thức được màn lưới chằng chịt nối
liền của nhân duyên, của những điều kiện đã tạo nên hành động của
mình. Và nhờ sự hiểu biết đó, ta sẽ biết thương mình và người khác hơn |
 13/04/2012 01:10 (GMT+7)
Nhận thấy được bạn đang bào
chữa mình và trách cứ người khác không phải là một lý do để bạn tự chỉ trích mà
đó thật sự là một cơ hội để nhận biết những gì đã giam hãm chúng ta trong một
thế giới rất thiếu hiểu biết này. |

11/04/2012 06:44 (GMT+7)
Cuộc
đời là những mâu thuẫn, ở đây tôi không nói những gì cao siêu mà nói về
những kinh nghiệm sống của người Phật tử. Chúng ta sống như thế nào để
cuộc đời được an lành tự tại, không bị đau khổ làm ray rứt. |
 10/04/2012 21:44 (GMT+7)
Quyển sách này gióng lên những lời kêu gọi thống thiết:
“Chết” là việc lớn nhất của đời người, chỉ có y cứ vào Phật pháp mới có
được sự nhận thức chính xác mới có được sự lợi ích triệt để đối với
người chết. |

01/04/2012 00:36 (GMT+7)
Bất cứ
trong một đoàn thể nào cũng không tránh khỏi chuyện thị phi; nếu trong môi
trường thị phi mà vẫn giữ được bình tĩnh, hài hòa, đây mới thật sự là người
trưởng thành. |
 16/03/2012 20:57 (GMT+7)
Xưa, có người bện tóc thờ
lửa, sống trong căn nhà lá tại một khu rừng nọ. Một hôm, có đoàn người di cư
ghé qua khu rừng và nghỉ lại một đêm. Hôm sau, khi đoàn người đi khỏi, người đó
nghĩ: “Nếu mình đến chỗ người thống lãnh đoàn di cư nọ thì có thể sẽ kiếm được
một vài đồ vật hữu dụng”. |

14/03/2012 10:06 (GMT+7)
Thật rõ ràng hôm nay chỉ có một số người đến đây nghe bài Pháp bất bạo động này. Tôi biết, “Bất Bạo Động” không phải là đề tài được ưa chuộng lắm. Bởi vì nếu như tôi nói về một đề tài khác chắc chắn sẽ có 400 hay 500 người đến nghe, nhưng vì đây là đề tài “Bất Bạo Động” chủ đề không hấp dẫn đối với số đông, bởi vì chỉ có một số ít người có được tập khí từ bi vô lượng. Nếu đa số tràn ngập tình thương bao la thì hẳn thế giới sẽ không còn chiến tranh nữa. |
 16/02/2012 12:55 (GMT+7)
Thắp nhang
như là một biểu hiện về lòng kính trọng của chúng ta. Nếu như đã có một
vài nén hương trong lư hương rồi thì chúng ta không cần phải thắp hương
nữa. Nhang đốt ngày nay lại rất tốn kém, vậy thì tại sao chúng ta lại
lãng phí như vậy. bạn nên quan tâm về vấn đề này. |

08/02/2012 12:04 (GMT+7)
Mục đích chung của cuộc sống là hướng tới hạnh phúc và cảm
thọ hạnh phúc. Vấn đề cảm thọ hạnh phúc là kết quả của một quá trình
sống đầy nỗ lực với những hành vi chân chánh, thiện ích. Nó không thể là
một sự ngẫu hợp tự nhiên, lại càng không phải là do một sự chiếu cố ban
ơn nào đó từ một thế lực siêu nhân ngoài vũ trụ, mà chỉ có thể là do
chính bàn tay và khối óc khôn ngoan của con người trong nhu cầu và cuộc
sống chân chánh đem lại. |
 04/02/2012 17:25 (GMT+7)
Khéo léo giải quyết các
xung đột trong công việc và những vấn đề kinh doanh khó khăn, thật là đầy thử
thách. Có thể chúng ta phải cần cứng rắn phản ứng lại với một đồng nghiệp hay
sách tấn một thuộc cấp đang thất vọng, lạc lầm. Hay có thể là việc kinh doanh
của chúng ta không được tốt, ta cần phải cắt giảm chi phí và sa thải bớt nhân
viên. |

24/01/2012 05:19 (GMT+7)
Giận
chính là vấn đề của bản thân, chứ không ai tống cái giận qua cho mình.
Nếu giận mà không kiềm chế thì “giận quá mất khôn”, cuối cùng chỉ hại
mình và hại người thân của mình. Sau này, dầu khi đã hả cơn giận và nhìn
thấy hậu quả của nó, mình có hối lỗi thì cũng đã muộn. |
 21/01/2012 00:45 (GMT+7)
Trong
những hoàn cảnh đặc biệt, như gia đình có người ốm, có tai ương, ách
nạn hay phải đối phó với những khó khăn đặc biệt, thì việc tiến hành một
số nghi thức, làm một số phật sự để đạt được những mục đích như được
phúc, tránh họa v.v… là điều cần thiết đối với mọi người. |

19/01/2012 23:15 (GMT+7)
Một đời sống bình thường của chúng ta càng có nhiều “nguyện
cho” thì càng được thăng hoa thành hạnh phúc. Đời sống của chúng ta càng
thấm đẫm những nguyện cho thì đời sống ấy càng thấm đẫm hạnh phúc. Cuộc
đời của chúng ta càng ngày càng giàu có những nguyện cho này; càng ngày
càng giàu có hạnh phúc. |
 19/01/2012 03:47 (GMT+7)
Lễ cúng giao thừa, gồm nhiều hình thức
cúng khác nhau, là nghi lễ quan trọng vào giờ phút trang trọng tiễn năm cũ, đón
năm mới, theo truyền thống dân tộc. |

16/01/2012 06:04 (GMT+7)
Tháng 11 năm 2000, kênh truyền hình ABC Prime Time Live ở Hoa
Kỳ đã cử phóng viên Connie Chung đến một ngôi làng nhỏ cách Tokyo
khoảng 2 giờ lái xe để làm phóng sự truyền hình về làng Yuzurihara, nơi
dân cư ở đây có tỷ lệ người sống khỏe mạnh và có tuổi thọ nhiều nhất thế
giới. Số người ở tuổi 80 và 90 nhiều hơn 10 lần so với 99 ngôi làng
khác trong một nghiên cứu của LHQ. Từ đó về sau có nhiều toán nghiên
cứu khác tới đây khảo sát thêm. |
 01/01/2012 12:10 (GMT+7)
NSGN - Tiền bạc và tài sản là cội nguồn của nhiều phương tiện.
Từ tiền bạc và tài sản, con người có thể biến ước mơ chính đáng thành những
hiện thực sinh động trong đời... |

25/12/2011 00:01 (GMT+7)
Thương yêu mà người này trở thành lính gác của người kia thì cuộc sống ấy khác gì chuyến lưu đày tù tội. |
 24/12/2011 04:10 (GMT+7)
Tâm từ có năng lực ban phát hạnh
phúc tạm thời cho chúng ta trong đời này. Khi một việc làm nào có khả năng đem
lại hạnh phúc cho ta, thì sự làm việc đó chỉ là một thái độ khôn ngoan. Bởi thế
ta nên thực hành tâm từ đối với người khác. Dù cho lòng thương của ta có hòa
lẫn với sự ràng buộc, thì nó vẫn còn có lợi ích. Dù có tôn giáo hay không tôn
giáo, yêu thương vẫn là điều quan trọng. |

20/12/2011 15:43 (GMT+7)
Phật giáo không hoàn toàn là một tôn giáo theo cái nghĩa mà
từ này vẫn được hiểu , vì Phật giáo không phải là “ một hệ thống tín
điều và nghi lễ thờ cúng liên kết bất kể tín đồ nào đó với một chủ tể
siêu nhiên ”. |
 14/12/2011 10:19 (GMT+7)
Ekman (giới thiệu): Hai nhận thức quan trọng được làm rõ là:
Tha thứ và giận dữ. Chúng ta bắt đầu với câu hỏi về việc chúng ta có thể
tha thứ và vẫn để cho người hành động nhận lấy trách nhiệm, vì họ có
thể lựa chọn để không làm việc ấy. Đức Đạt lai Lạt ma đã làm rõ ràng
việc chúng ta có thể tha thứ ra sao nhưng vẫn tin rằng trong ý chí tự do
chọn lựa, tất cả chúng ta có thể không phải hành động tổn hại mà thực
hiện những điều tốt đẹp. Rồi thì tôi sẽ trích dẫn một số tác phẩm mà
ngài đã viết trước đây để biện minh về việc giận dữ có thể không làm ưu
phiền mà xây dựng, và ngài đã đồng ý. Đây là những giây phút cuối cùng
của buổi đàm luận thứ hai của chúng tôi. |

|