Sự
kết hợp giữa kiến thức Tây y với Đông y gia truyền và kinh nghiệm dân
tộc, đã mang lại những khám phá thú vị trong các bài thuốc của lương y
Phạm Văn Thanh, đặc biệt bài thuốc chữa dạ dày mà anh dày tâm nghiên
cứu.
Kỳ 1: Những cuộc điện thoại đong đầy nước mắt
Trong đời làm báo của mình, tôi đã gặp vô số những con người đặc biệt
và kỳ lạ. Thầy thuốc Phạm Văn Thanh (Nhà thuốc Hoàng Liên Sơn, 166 Hàm
Nghi, Kim Tân, TP. Lào Cai) là một thầy thuốc đặc biệt. Không phải anh
có tài chữa bệnh ung thư, hoặc truyền năng lượng như những siêu nhân,
mà bởi anh có một tấm lòng đặc biệt và niềm say mê vô bờ với những cây
thuốc dân gian chữa một căn bệnh cũng không quá phức tạp, nhưng rất
nhiều người mắc và khốn khổ vì nó: bệnh liên quan đến dạ dày.
Tôi bắt đầu để ý đến ông thầy thuốc này từ những cuộc điện thoại của
những nhân vật trong bài viết của tôi và của đồng nghiệp, về những thân
phận đặc biệt.
Một ngày, khi tôi đang trèo lên sườn Yên Tử,
chợt nhận được điện thoại của chị Nguyễn Thị Dung. Chị thông báo đang ở
thủ đô, muốn gặp tôi, giọng chị xúc động lắm, rằng cám ơn nhà báo,
rằng căn bệnh viêm loét dạ dày, viêm hành tá tràng hành hạ chị suốt
chục năm qua, giờ đã khỏi hẳn, khỏi tịt rồi. Chị vừa lĩnh được đồng
lương phu hồ, tò mò vào bệnh viện chiếu chụp, nội soi, thì bác sĩ bảo
các vết viêm loét như sắp đục thủng dạ dày đến nơi, giờ đã liền sẹo.
Chị sung sướng quá gọi điện cho tôi, cám ơn tôi, rằng vì bài báo mà có
một ông thầy thuốc lạ, ký tên là T. đã gửi tặng chị một bọc thuốc. Chị
nửa tin nửa ngờ, nhưng không có tiền đi viện, mua thuốc, nên cứ uống
liều, thế mà lại khỏi.
|
Lương y Phạm Văn Thanh và khối mật ong "hóa thạch". |
Cuộc đời chị Dung, người đàn bà có tấm lòng nhân văn lạ lùng mà đong
đầy nước mắt. Quê chị ở Ứng Hòa (Hà Nội). Bố chết hồi chị mới lên 6
tuổi. Mẹ vừa mất mấy năm trước. Nhà chị có 5 anh chị em thì mất 2 anh.
Một anh đi cưa gỗ, bị cây đổ đè chết, một người chết vì hen. Dung học
hết lớp 3 thì nghỉ, theo mẹ mò cua bắt ốc kiếm sống.
|
Anh Thanh trong một lần leo núi lấy thuốc. |
Cuộc sống nghèo khổ đến nỗi cái xe đạp cũng không có, nên đến khi lấy
chồng, xe đạp cũng chẳng biết đi. 18 tuổi, Dung bị gia đình ép lấy
người cùng xóm. Anh này cao lớn, nhưng mắc bệnh động kinh. Trong lần
lên cơn, anh lăn ra chết.
|
Chị Dung và anh Hương ngày anh còn sống. |
Năm 2006, Dung lên xã Xuân Quang (Tam Nông, Phú Thọ) thăm chị gái và
tình cờ gặp Phạm Văn Hương, chàng trai tật nguyền suốt ngày đánh vật
với chiếc xe lăn ra vào trong ngôi nhà nhỏ dưới bụi tre bên bãi sông
Hồng. Biết Hương là chàng trai từng viết thư lên Trung ương Hội Chữ
thập đỏ xin được móc đôi mắt của mình tặng cho một cô gái mù, chị Dung
cảm phục lắm. Từ sự cảm phục, rồi lòng thương, chị đã gắn bó cuộc đời
nhỡ nhàng của mình với chàng trai tật nguyền nơi xó núi. Kết quả của
cuộc tình xúc động đến tận trời xanh là một bé gái ra đời.
Vừa
mấy tháng trước, chị Dung gọi điện cho tôi trong nước mắt, rằng người
chồng bất hạnh của chị đã lìa đời. Trong cơn hấp hối, anh vẫn kêu gào
yêu cầu được hiến mắt. Nhưng những người thân đã không thực hiện ý
nguyện của anh. Họ nghĩ thiển cận rằng, cả đời anh đã sống trong tàn
tật, cô đơn, đến khi về thế giới bên kia, anh đã tàn tật, lại thiếu đi
đôi mắt thì còn gì là hồn ma nữa!
|
Lương y Phạm Văn Thanh leo Tả Phời, đỉnh núi rất cao và có nhiều thuốc quý trong rừng Hoàng Liên Sơn. |
Từ ngày anh Hương mất, tôi thực sự lo cho chị Dung. Anh Hương là gánh
nặng của đời chị, nhưng anh đi rồi, chỗ dựa kinh tế không có, chỗ dựa
tinh thần cũng mất nốt, chẳng hiểu chị sẽ sống ra sao. Cô con gái Phạm
Hoài Anh thì còi cọc, suy dinh dưỡng trầm trọng, 5 tuổi rồi mà bé chỉ
nặng có 6kg, còn chị mắc đủ thứ bệnh: sỏi thận, viêm loét dạ dày, thoái
hóa cột sống, viêm hành tá tràng…
Gia đình chồng chia cho vợ
chồng chị 10 thước ruộng ở sát mép sông Hồng, cách nhà 5km. Mảnh ruộng
chỉ cấy được một vụ, vì mùa lũ nước dâng cao, ruộng biến thành lòng
sông. Năm nào được mùa, năng suất, thì được 1 tạ thóc. Không đủ ăn, chị
Dung phải dầm mình mò cua bắt ốc suốt ngày để kiếm sống.
|
Cây thuốc quý. |
Chị rưng rưng xúc động: “Uống thuốc của thầy T. em khỏi bệnh rồi,
người khỏe mạnh, ăn uống được nên tăng mấy cân liền. Giờ em gửi con cho
ông bà rồi xuống Hà Nội làm phu hồ. Em xách vữa, bê gạch cho đội thợ
làm ở Bộ Công an anh à. Lương đủ cho em sống và nuôi con. Em gọi điện
đội ơn anh, đội ơn thầy thuốc T. Em nhờ anh gọi điện cám ơn thầy giúp
em nhé!”.
Tôi bấm máy gọi điện cho lương y Phạm Văn Thanh, anh
xác nhận rằng, sau khi đọc bài báo “Cảm động hai anh em tật nguyền lấy
vợ qua thư” trên VTC News, anh đã rơi nước mắt. Anh lặng lẽ làm một
việc mà anh vẫn hay làm, là gửi chút tiền và một bọc thuốc to tướng, đủ
để chữa khỏi căn bệnh viêm loét dạ dày, viêm hành tá tràng cho nhân
vật khốn khổ trong bài báo.
|
Nhờ có bọc thuốc, chị Dung đã khỏi bệnh viêm loét dạ dày, loét thành tá tràng. |
Đối với một người bình thường, những căn bệnh liên quan đến dạ dày
chưa phải là ghê gớm, nhưng đối với một người tận cùng của nghèo khổ,
đói rách, cơm ăn còn chả có như chị Dung thì quan trọng lắm. Chị lấy
đâu ra tiền đi viện, mua thuốc, mổ xẻ để chữa bệnh dạ dày. Vậy nên, nếu
nói gói thuốc giản dị kia đã cứu cuộc đời mẹ con chị thì chẳng có gì
quá lời.
Chuyện người đàn bà tìm lại cuộc sống nhờ bọc thuốc lạ
gửi đến rồi cũng qua đi. Cho đến một hôm, tôi lại nhận được điện thoại
của ông Vũ Minh Tằng, cựu tù Phú Quốc, tên tuổi đã đi vào lịch sử. Hôm
đó là dịp 30-4, ông được mời lên Hà Nội để giao lưu trực tiếp trên
truyền hình. Ông gọi tôi đến để được cám ơn, rằng qua bài báo trên VTC
News, mà một ông thầy thuốc giấu tên, đã tặng thuốc cho ông. Bọc thuốc
đó, ông đã chia đôi, vì con rể cũng bị đau dạ dày, thế mà giờ, cả hai
bố con đều khỏi.
|
Anh Thanh và củ thuốc cực quý, chỉ có ở độ cao hơn 2.000m, đang bị Trung Quốc thu mua ráo riết. |
Ông Vũ Minh Tằng là nạn nhân của những cuộc tra tấn tàn ác nhất lịch
sử Việt Nam, mà tác giả là cai ngục Bảy Nhu. Tên cai ngục này đã áp
dụng đủ các ngón tra tấn kinh hoàng với ông: Ăn phân người, uống nước
tiểu, dùng chày đập vỡ đầu gối, đóng đinh vào chân, dùng tuýp nước bẻ
từng chiếc răng và bắt nuốt…
Ra tù, ông Vũ Minh Tằng mất 66%
sức khỏe, mắc đủ thứ bệnh, mà khốn khổ nhất là bệnh loét dạ dày, tá
tràng. Tóm lại, toàn bộ hệ tiêu hóa của ông đã tàn phế. Hệ tiêu hóa
hỏng, xương cốt, thần kinh đầy tàn tích của các đòn tra tấn, kéo theo
hàng loạt thứ bệnh khác ngày đêm hành hạ. Mỗi khi lên cơn đau, cái dạ
dày của ông căng lên như quả bưởi. Khi ông cúi xuống, “quả bưởi” chạy
lên, ông đứng thẳng lên, “quả bưởi” rơi xuống, đau muốn ngất lịm.
|
Căn bệnh đau dạ dày của ông Vũ Minh Tằng đã ổn định. |
Một ngày, ông Tằng nhận được bọc thuốc to tướng, bên ngoài đề: “Kính
tặng chú Vũ Minh Tằng thang thuốc chữa dạ dày. Mong chú chóng khỏi
bệnh. Thầy thuốc T. – Lào Cai”.
Ông Tằng là người nổi tiếng,
được cả nước trân trọng, song ông cũng đáng thương lắm. Báo đăng, ông
được độc giả cho hơn trăm triệu đồng. Cũng có nhiều bác sĩ, cả ở nước
ngoài gửi thuốc tặng ông. Ông bảo: “Tôi vốn là tù binh Phú Quốc, đồng
đội có nhiều mà kẻ thù cũng có lắm, nên ai tặng thuốc, tôi đều đem đi
xét nghiệm, trước hết là xem có độc không, thứ nữa là xem có tác dụng
không. Xin lỗi lương y T., khi nhận được thuốc, tôi mang bọc thuốc
xuống chỗ ông bạn ở Thành phố Nam Định, ông ấy có máy móc hóa nghiệm.
Ông ấy bảo thuốc này tốt, không có độc, tôi mới uống. Thằng con rể cũng
loét dạ dày nặng nên tôi chia cho nó một nửa, hai bố con cùng uống.
Tôi không ngờ, uống có nửa thang thuốc, mà những cơn đau dạ dày biến
đâu mất, tôi ăn ngon, ngủ kỹ, tăng được 2 kg rồi”.
|
Chở thuốc trong cảnh đêm hôm, sương mù. |
Tôi cho ông Tằng số điện thoại của lương y Phạm Văn Thanh. Ông
gọi cám ơn thầy thuốc. Anh Thanh biết ông Tằng chia đôi thang thuốc cho
con, nên tặng thêm thang nữa để ông uống tiếp. Giờ thì ông Tằng lại
gọi điện cám ơn tôi, rằng căn bệnh viêm loét dạ dày, tá tràng của ông,
có lẽ đã khỏi hẳn.
Kỳ 2: Người bỏ bệnh viện vào rừng tìm "thần dược" trị dạ dày
Sự kết hợp giữa kiến thức Tây y với Đông y gia truyền và kinh nghiệm
dân tộc, đã mang lại những khám phá thú vị trong các bài thuốc của anh,
đặc biệt bài thuốc chữa dạ dày mà anh dày tâm nghiên cứu.
Mới đây, lương y Phạm Văn Thanh gọi điện cho tôi rủ xuống Nam Định
chơi mấy ngày. Anh tự lái chiếc xe Zace cũ từ mãi Lào Cai xuống. Tôi
hỏi, sao không đi tàu cho sướng, lái xe đường sá xa xôi làm gì cho khổ.
Hóa ra, trong xe chứa toàn thuốc. Anh tự mình lái xe chở cả tạ thuốc
đi từ Hà Nội về Nam Định. Hầu hết số thuốc trên xe anh dành tặng những
người nghèo mắc bệnh trọng, là những thân phận khốn cùng mà anh đọc
trên báo. Số cây cỏ còn lại anh mang về Công ty Nam Dược ở Nam Định để
nhờ máy móc công ty chiết xuất, phân tích thành phần hoạt chất. Đó là
những cây thuốc mà anh mới học được của đồng bào vùng cao.
|
Lương y Phạm Văn Thanh và cây thuốc quý. |
Trên đường về thăm và tặng thuốc người chiến sĩ cộng sản Vũ Minh
Tằng, nạn nhân của những trò tra tấn tàn ác trong nhà tù Phú Quốc ở Nam
Định, còn có một bệnh nhân đặc biệt đi cùng. Biết anh Thanh về miền
xuôi, anh nằng nặc xin được đi theo để đội ơn ông thầy thuốc đặc biệt,
đã cứu anh thoát khỏi căn bệnh loét dạ dày, mà đối với anh, nó thực sự
quá kinh hoàng. Bệnh nhân đó là anh Đinh Bách Diệp, ở Nguyễn Văn Cừ
(Long Biên, Hà Nội).
Theo lời anh Diệp, đã có 4 lần anh suýt
toi mạng vì căn bệnh loét dạ dày. Vết loét dạ dày của anh rất quái gở,
lại nằm ngay thành mạch máu. Đã mấy lần đi nội soi, song bác sĩ khuyên
không nên mổ, vì vết mổ sẽ rất rộng, cắt rất nhiều dạ dày, lại phải tạo
hình lại môn vị khá nguy hiểm.
|
Anh Đinh Bách Diệp đã khỏi căn bệnh viêm loét dạ dày. |
Mặc dù chỉ là vết loét ở dạ dày, song vết loét thường xuyên xuất
huyết âm thầm, không gây đau đớn. Máu cứ lặng lẽ chảy từ vết loét, đầy
dạ dày. Mất máu, đầu óc choáng váng, mất kiểm soát, anh lại lăn ra ngất
xỉu. Căn bệnh biến anh thành người mất hồn, rất yếu, không làm được
gì. Dù bệnh viện kê đủ các loại thuốc cầm máu, thuốc đặc trị vi khuẩn
HP, song vẫn chả ăn thua, cứ 2-3 tháng lại xuất huyết trở lại.
May mắn, sử dụng bài thuốc đặc trị của lương y Phạm Văn Thanh, chỉ chưa
đầy một tháng anh hết triệu chứng bệnh. Anh Diệp đi nội soi lại, bác
sĩ bảo vết loét đã thành sẹo màu hồng. Như vậy, về cơ bản, vết loét dạ
dày đúng chỗ hiểm của anh Diệp đã được chữa khỏi. Giờ anh ăn khỏe, ngủ
khỏe, tăng cân. Với anh Diệp, đó là sự thần kỳ, là niềm vui không gì
đánh đổi được.
|
Anh
Thanh và người tù cộng sản trung kiên Vũ Minh Tằng. Anh Thanh đã
tặng khá nhiều thuốc trị dạ dày và tá tràng cho ông Tằng.
|
Theo anh Thanh, bài thuốc chữa dạ dày của anh là bài thuốc gia truyền
của cha ông, truyền đến anh là đời thứ 4. Cha anh là ông lang nổi
tiếng đất Lào Cai Phạm Văn Đĩnh.
Mặc dù là con của lang y nổi
tiếng, song thời trẻ anh Thanh lại theo… Tây y. Anh vốn học tập ở Bệnh
viện Việt Đức, sau công tác ở Bệnh viện tỉnh và Hội Đông y Lào Cai.
Những người làm việc trong môi trường Tây y hiện đại, vốn ít nhiều coi
thường Đông y, song có một điều lạ, là càng hiểu sâu về Tây y, thì anh
Thanh lại càng nhận ra chân giá trị của những bài thuốc Đông y gia
truyền. Khi đã hiểu được sâu sắc bản chất của nền Tây y và Đông y, anh
có một quyết định đặc biệt là xin thôi việc.
|
Anh Thanh đang đào thuốc trong rừng. |
|
Củ thuốc quý có tác dụng tiêu độc cực mạnh, tăng cường sức đề kháng cho cơ thể. |
Quyết định thôi nghề sau 20 năm theo đuổi của anh khiến không ít
người ngạc nhiên. Nhưng anh bảo, kiến thức Đông y vô cùng sâu rộng,
uyên bác, dù có học cả đời cũng chỉ hiểu được bằng cái móng tay. Do đó,
không còn nhiều thời gian nữa, anh phải tập trung toàn tâm toàn ý cho
việc nghiên cứu Đông y.
Sự kết hợp giữa kiến thức Tây y mà anh
có được, với các phương thuốc gia truyền và các cây cỏ, bài thuốc của
dân tộc, đã mang lại những ngạc nhiên thú vị, khả năng chữa bệnh thần
kỳ. Trời đất và sự sống đều trong vòng sinh – diệt. Nếu trời đất sinh
ra con người, sinh ra bệnh tật, thì cũng sinh ra cây cỏ có tác dụng
điều trị bệnh, vấn đề là người thầy thuốc phải tìm ra được phương pháp,
quy luật, sử dụng được cây cỏ đó trong việc điều trị bệnh. Kiến thức
này là của nhân loại, và nó có ma lực cuốn hút rất lớn đối với thầy
thuốc yêu nghề. Ngay như bản thân anh, được cha ông truyền lại rất
nhiều bài thuốc, song anh chuyên tâm nhất vào căn bệnh dạ dày. Chỉ một
căn bệnh này, anh phải mất cả đời để nghiên cứu, theo đuổi, cũng chưa
chắc đã hoàn thiện được. Thế giới của các vị thuốc, cây thuốc đa dạng,
sâu sắc và biến ảo khôn lường.
|
Củ thuốc đặc biệt có tác dụng trị viêm loét dạ dày. |
Anh Thanh bảo rằng, dù bài thuốc chữa dạ dày gia truyền của ông cha
anh có tiếng ở đất Lào Cai, song tác dụng thực sự chỉ đạt vài chục phần
trăm. Lý do là vì ngày xưa, những người đau dạ dày phần lớn ở tuổi
ngoài 40. Nguyên nhân đau dạ dày chủ yếu là do can khí phạm vị, tức suy
nghĩ căng thẳng. Những người đứng tuổi hay suy nghĩ, nên mới đau dạ
dày. Ngoài ra, còn có thêm 2 nguyên nhân nữa là do đồ ăn không phù hợp
và tì vị hư hàn (đường ruột lạnh).
Nếu những người mắc bệnh dạ
dày do những nguyên nhân trên, bài thuốc gia truyền của cha ông anh sẽ
có tác dụng tốt. Tuy nhiên, trong xã hội ngày nay, còn có thêm vô số
nguyên nhân nữa dẫn đến căn bệnh dạ dày như rượu chè, bia bọt, thuốc
lá, môi trường ô nhiễm, các loại đồ ăn độc hại, vi khuẩn HP(Helicobacter
Pylori)… Do đó, nếu không xác định được rõ nguyên nhân gây đau dạ dày,
thì phương thuốc gia truyền cha ông để lại sẽ ít tác dụng.
|
Anh Thanh theo đồng bào đi tìm cây thuốc quý ở Hà Giang. |
Vì vậy, để việc chữa bệnh đạt hiệu quả, anh Thanh phải nghiên cứu
thêm rất nhiều vị thuốc mới nhằm hoàn thiện bài thuốc của mình và tùy
từng nguyên nhân mắc bệnh mà tăng giảm liều lượng mới có tác dụng triệt
để.
Nói thì đơn giản, nhưng để có được bài thuốc chữa mỗi cái
dạ dày to bằng vốc tay, ông thầy thuốc Phạm Văn Thanh đã mất cả chục
năm trời ăn rừng ngủ thác. Kiến thức Đông y trong sách vở nước ta quả
thực như giọt nước trong biển cả, quá mỏng manh và ít ỏi.
Ngoài việc học từ ông cha, thầy thuốc, sách vở trong nước, thì kiến thức
Đông y vô cùng quan trọng anh học từ thực tế. Anh Thanh kể chuyện này
mà lòng đau như dao cứa: Ở Lào Cai, mỗi năm lại diễn ra vài cơn lốc tận
thu thảo dược bán sang Trung Quốc. Người Trung Quốc mang mẫu cây cỏ
sang, đặt các đại lý, các đại lý thuê dân chúng đi tìm. Lúc đầu họ mua
giá rẻ, đến khi cạn kiệt thì giá lên tận… trời xanh! Có những cây cỏ,
như cỏ nhung chẳng hạn, lúc đầu họ mua 5-10 ngàn đồng/kg, nhưng khi cạn
kiệt, thì giá vọt lên đến 8 triệu đồng/kg. Nhưng lúc đó thì loài thảo
dược này sạch bóng ở Việt Nam rồi.
|
Hành trình đi tìm thuốc ở rừng sâu bên nước bạn Lào. |
Hầu hết những cây cỏ mà người Trung Quốc mua đều không có tên trong
sách vở, chưa ai từng biết đến. Hễ thấy người Trung Quốc thu mua, anh
liền mang mẫu đi phân tích, rồi dò la tìm hiểu từ nước họ. Quả thực,
những thứ họ săn mua tận diệt, đều là cây thuốc rất quý, mà nền Đông y
nước nhà chưa biết đến. Riêng việc tìm hiểu qua cách này, anh Thanh đã
biết được cả chục loại thuốc quý, có tác dụng chữa bệnh thần kỳ. Để bảo
tồn được các giống thảo dược mà người Trung Quốc thu mua tận diệt, anh
lặng lẽ xới những mảnh đất nơi khe đá trong rừng sâu để gieo trồng,
bảo tồn. Những mảnh vườn bí mật trong rừng Hoàng Liên Sơn của anh hiện
đang bảo tồn cả chục loại cây thuốc quý đã bị người Trung Quốc mua sạch.
Vì những lý do đó, mà mong ước lớn nhất của anh Thanh lúc này là Nhà
nước hãy ra sức ngăn chặn tình trạng chảy máu thuốc quý ra ngoài biên
giới. Ngoài ra, anh ước có được mảnh đất trong rừng, nơi đó, anh sẽ
trồng trọt, bảo tồn thật nhiều cây thuốc sắp bị tuyệt chủng vì thói mua
bán nhổ tận gốc trốc tận rễ của người Trung Quốc.
|
Anh Thanh tại khu vườn bí mật bảo tồn các loại thuốc quý trên đỉnh Tả Phời. |
Hàng chục năm nay, dấu chân lương y Phạm Văn Thanh đã in khắp các
đỉnh núi cao nhất của miền Bắc Việt Nam, các khe suối, vách đá, đại
ngàn hoang thẳm. Anh đi xuyên sang cả nước Lào để nghiên cứu thêm. Hễ
dân tộc nào có bài thuốc quý, cây thuốc đặc biệt, anh sẽ tìm ngay đến
để nghiên cứu, học hỏi và làm sáng tỏ tác dụng của nó. Sự kết hợp giữa
kiến thức Tây y, kiến thức gia truyền và kinh nghiệm dân tộc, đã mang
lại những khám phá thú vị trong các bài thuốc của anh, đặc biệt bài
thuốc chữa dạ dày mà anh dày tâm nghiên cứu.
|
Cụ
Lê Thế Minh, cụ già mù 80 tuổi, sống cô độc bằng nghề ăn mày, hiện
trú ở xóm liều, xã Tân Dương (Thủy Nguyên, Hải Phòng), là nhân vật trong
phóng sự "Đau lòng cụ già mù dắt chó đi ăn mày" (đăng ngày 1-4-2011
trên VTC News) đã được lương y Phạm Văn Thanh tặng thuốc trị viêm
loét dạ dày. Ngay khi VTC News đăng bài về cụ Minh 1 giờ đồng hồ,
lương y Phạm Văn Thanh đã điện thoại cho tác giả xin địa chỉ cụ Minh
để tặng thuốc. Tuy nhiên, cụ sống ở xóm liều, chính quyền xã không
nắm rõ, nên mấy lần thuốc gửi đi theo đường bưu điện lại quay về Lào
Cai. Cuối cùng, anh Phạm Văn Thanh phải nhờ người quen mang thuốc đến
tận nơi tặng cụ. Sau khi uống thuốc một tháng, cụ đã nhờ cậu hàng
xóm sống bằng nghề đánh giày gọi điện cảm ơn anh Thanh, vì đã khỏi
bệnh.
|
Anh Thanh cho rằng, dạ dày là thứ tối quan trọng của con người. Từ
căn bệnh dạ dày, sẽ sinh ra đủ các thứ bệnh khác, nghiêm trọng nhất là
ung thư dạ dày, với 90% là chết. Nước ta có hàng triệu người mắc các
bệnh liên quan đến dạ dày. Do vậy, cái dạ dày ảnh hưởng đến sinh mạng
của cả triệu con người, chứ không phải đơn giản. Hiện tại, sức anh
không giúp xuể số người đau dạ dày ở khắp cả nước, nên sau nhiều ngày
trằn trọc suy nghĩ, anh đã có một quyết định hệ trọng, đó là chuyển
giao bài thuốc đặc biệt này cho một doanh nghiệp lớn chuyên sản xuất
thuốc Nam. Anh hy vọng, doanh nghiệp này sẽ làm được một việc quan
trọng, đó là điều trị cho hàng vạn bệnh nhân đang bị căn bệnh dạ dày
hành hạ, những cái dạ dày bệnh tật đã nhờn với thuốc Tây độc hại nhiều
tác dụng phụ.
Sau khi phát hết xe ô tô thuốc trên cung đường từ
Hà Nội về Nam Định, thầy thuốc Phạm Văn Thanh lại lái xe lên núi. Hôm
sau, tôi gọi điện hỏi thăm thì: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện… “đang
ở trên đỉnh Tả Phời!”. Có lẽ, ông chủ của nó đang còng lưng cuốc đất
trồng cây thuốc quý ở khu vườn bí mật giữa rừng sâu trên đỉnh ngọn núi
cao hơn 2000m so với mặt nước biển. Sự khắc nghiệt và giá lạnh mới cho
ra đời những cây thuốc quý.
|
Theo Phạm Ngọc Dương - VTC